Thương chồng nấu cháo le le
Nấu canh thiên lý, nấu chè hạt sen
Tôi chưa hề được ăn cháo le le có lẽ vì tôi sinh ra và lớn lên ở thành đô, làm sao có vịt trời để mà đuổi bắt, nói chi đến được ăn thịt của nó. Tôi cũng không thích ăn cháo lắm, tôi thích những món có nước lèo hơn như hủ tiếu, phở, mì quảng, bún riêu, bánh canh v.v.
Trong đời, có 2 lần tôi được ăn cháo mà tôi nhớ mãi không quên.
Lần thứ nhất lúc tôi mang bầu 6 tháng, sang thăm nhỏ bạn bên Canada. Bữa cơm ngày đầu tiên nó dọn ra cho tôi bát cháo nấu với hạt sen và … gà ác. Nó nói gà ác rất bổ cho bà bầu lẫn thai nhi. Tôi nhìn bát cháo nghẹn ngào vì lần đầu trong đời biết thịt gà ác … đen như than, đen thùi lùi, đen phát sợ. Nể bạn, tôi chỉ múc cháo ăn và lặng lẽ đẩy thịt gà ra phía thành chén. Sau vài muỗng cháo tôi đành gác muỗng thú tội với nó là mình không tài nào nuốt trôi cái món cháo với thịt gà đen như bồ hóng ấy.
Lần thứ hai tôi sang thăm nhỏ bạn bên Pháp. Chẳng may vài ngày trước đó răng tôi bị lấy tủy không thành công nên đau nhức, không nhai gì được, chỉ … húp cháo. Nó nghe tôi kể đau răng, nấu một nồi cháo cao lương mỹ vị, có hến, có tôm và đủ thứ lỉnh kỉnh, ăn bổ đông, bổ tây, bổ … bố vì mấy ngày ở đó mình tôi ôm nồi cháo, sáng cháo, trưa cháo, chiều cháo. Lúc lên xe lửa về lại Đức nó cũng gói cháo bỏ bịch kêu „mang về bển ăn“.
Người Đức hỏi tôi cháo là món gì ? Tôi nói „Reissuppe“. Cháo gà là „Reissuppe mit Huhn“, cháo vịt là „Reissuppe mit Ente“, cháo lòng là „Reissuppe mit Blutwurst“. Từ bao nhiêu năm nay tôi cứ chắc mẩm là đúng, chẳng thắc mắc gì.
Cho đến một hôm tôi nhờ một con nhỏ bạn – không phải đứa cho tôi ăn cháo gà ác, cũng không không phải đứa cho tôi ăn cháo bổ … bố – dịch sang tiếng anh một đoạn trong bản tường trình về chuyến đi phát học bổng tại Tây Ninh của Greenleaves (xem thông tin về chương trình này ở đây): Ba mẹ em Trần Quốc Hào (lớp 6) chia tay, ba không chu cấp cho con, mẹ đi lấy chồng. Em và hai người em ở với ông bà ngoại. Ông bà ngoại bán cháo vịt ven đường để sinh sống. Học phí cả năm lớp 7 của em là 585.000 đồng. Em thích đọc truyện cổ tích, và mơ ước trở thành bác sĩ.
Trần Quốc Hào
Nó dịch như sau: Trần Quốc Hào (6th grade)’s parents are divorced.This kid has received no child support from his father; then his mother left him after being remarried. Hào and his two younger siblings currently live with their grandparents who sell congee on the street. His school fee for the whole school year is 585.000 VND. Hào likes to read fairy tales and dreams to be a doctor.
Cũng lần đầu trong đời tôi được biết tiếng anh không gọi cháo là „rice soup“ mà kêu là „congee.“ Tiếng Đức dịch đúng ra là Reis-Congee, không phải Reissuppe như tôi hằng dùng.
Hôm qua gọi điện thoại cho một nhỏ bạn – không phải đứa cho tôi ăn cháo gà ác, cũng không không phải đứa cho tôi ăn cháo bổ … bố, cũng không không phải đứa dịch dùm tôi bài tường trình – để hỏi cảm tưởng ăn cháo vịt ở nhà em Trần Quốc Hào, thì nó trả lời như sau:
„Nghe cháo vịt tưởng tượng ra một một món ăn đặc biệt hấp dẫn, ai dè vừa tới nhà em Hào mùi nước mắm nấu xông lên nhức óc, nồi cháo to đùng, đường kính hơn nửa thước. Nhà thì tối tăm, xập xệ. Bước ra khỏi nhà ngồi trên xe phải chạy qua cái cống đen xì thúi nhức mũi, chưa hề thấy cảnh nghèo như vậy, tội thiệt !!!“
Không riêng gì tôi, từ „cháo“ có lẽ đã để lại ấn tượng khá sâu trong ký ức nó.
Trên trang Facebook „Một mảnh vườn thơ“ có đăng 2 bài của thi sĩ Vũ Minh Tuấn về hai trường nữ trung học Gia-Long và Trưng-Vương, với hình ảnh chiếc áo dài thướt tha từng làm ngơ ngẩn bao nam sinh Chu Văn An, Võ Trường Toản, Pétrus Ký …
Tà áo Gia Long
Tôi bước chân về qua Gia Long
Cổng cũ trường xưa chợt hỏi lòng
„Giữa bao áo trắng tung bay ấy
Có tà áo nào của em không ?“
Tà áo em xưa thuở bụi hồng
Vờn bay trong gió những ước mong
Tôi theo áo ấy về qua ngõ
Đứng lặng chờ người khuất bên song
Tôi theo áo ấy, ngày lại ngày
Mộng lòng theo tà áo tung bay
Bước chân người cũ trên đường cũ
Giờ đã xa rồi chẳng ai hay
Nay tôi lại về qua Gia Long
Tìm chút hương xưa dấu trong lòng
Đâu người áo trắng ngày xưa ấy
Đã ghé bờ nào, trả bến sông
Vũ Minh Tuấn – 2017
Trường Gia-Long
Tôi „hậm hực“ lắm bởi tôi không là nữ sinh áo trắng vì tôi học trường Lê-Quí-Đôn[1], mặc đầm … „Mini-Díp“ ngắn hững hờ „trên“ đầu gối, còn „trên“ tới đâu thì không có quy định, nếu mà ngắn quá sẽ tự động được thầy cô giám thị hỏi thăm sức khỏe, sợ học sinh ăn mặc không đủ ấm dễ lây cảm thương … hàn, nhất là cho các … nam học sinh.
Đành nhủ lòng thôi „giả bộ“ làm người tình áo trắng vậy.
Tôi bước chân về qua Gia Long
Cổng cũ trường xưa chợt hỏi lòng
„Giữa bao áo trắng ngày xưa ấy
Có tà áo nào anh nhớ không ?“
Tà áo em xưa thuở bụi hồng
Vờn bay gởi gió tình trắng trong
Nón lá che ngang làn mắt biếc
Dõi nhìn ai đó có biết không ?
Anh theo áo ấy, ngày lại ngày
Vòng xe tuổi ngọc mộng trong tay
Thư tình không gởi, lời chẳng ngỏ
Áo trắng ôm sầu anh có hay ?
Nay tôi lại về qua Gia Long
Tìm chút hương xưa dấu trong lòng
Áo trắng năm nao giờ xếp lại
Hương tình ngày cũ … thả trôi sông
(Chú thích: Độc giả nào không muốn làm
Em như „gì đấy“ trôi sông
Anh như con chó chạy rông trên bờ thì có thể thay câu cuối bằng
Anh ở phương nào, còn nhớ không ?)
Nhưng tôi là Học sinh Lê-Quí-Đôn Như ánh thái dương bình minh[2]
cơ mà !!! Chả nhẽ „Mini-Díp“ không „nên thơ“ sao ?
Khác với Gia-Long hay Trưng-Vương, trường Lê-Quí-Đôn là một trường rất văn minh, dân chủ, tự do, không phân biệt chủng tộc, giới tính, nên tránh được khá nhiều tai nạn do mấy anh Pétrus Ký tan học phải đạp xe thục mạng băng qua đường Hồng-Thập-Tự cho kịp giờ tan trường của các em „áo trắng“, lơ tơ mơ là „binh sĩ sẽ nổ súng“ theo như lời cảnh cáo ghi trên những bảng ở hàng rào quanh dinh Độc Lập.
Lê-Quí-Đôn đâu thiếu gì hoa khôi, đâu thiếu gì những nam sinh cùng trường – và của các trường „bạn“ (với nữ sinh là bạn, nhưng đối với nam sinh có thể khác) Pétrus Ký, La San Taberd v.v. – ngày ngày choảng nhau trước cổng trường mặc kệ binh sĩ có nổ súng hay không.
Tôi càng „hậm hực“ hơn vì làm thơ „Mini-Díp“ không phải đơn giản. Tên trường tôi „Quí“, vần trắc. Những con đường „ôm“ trường tôi như Hồng-Thập-Tự, Trần-Quí-Cáp, Công-Lý đều mang vần trắc thì làm sao mà ghép vào thơ „Thuở yêu em váy ngắn hững hờ … bay“ đây ? Cũng nên nói thêm là „Mini-Díp“ rất quyến rũ dù chỉ được mặc như đồng phục. Tôi có viết một bài về chiếc váy rồi (đọc ở đây). Nghĩ nát óc không ra được vần thơ nào thật là du dương nên tôi đành chọn vần trắc làm „Phố Cụt“ (Fokus) vậy.
Váy cụt Lê-Quí-Đôn
Lê-Quí-Đôn thuở yêu em váy cụt
Nơi sân trường phượng vĩ thắm sắc hoa
Lời tự tình anh gởi gió thoảng qua
Vờn tóc mây, đùa vai gầy gọi nắng
Lê-Quí-Đôn thuở yêu em váy ngắn
Không đủ dài nên thiếu chữ yêu đương
Cho anh về trọn kiếp phải vấn vương
Sáo Trương Chi thôi đành vang xó bếp
Lê-Quí-Đôn thuở yêu em váy xếp
Ôm chân son, gói trọn tuổi mộng mơ
Váy em xanh là cả một trời thơ
Anh về nhớ Lê-Quí-Đôn váy cụt
Vì ngẫu hứng nên không có hình hoa khôi Lê-Quí-Đôn để minh họa. Tạm thời tôi đăng hình của mình vậy, khi nào được cho phép sẽ thay bằng hình những hoa khôi Lê-Quí-Đôn. Nhiều lắm độc giả ạ !
Niên khóa 1969-1970
Lễ phát phần thưởng niên khóa 1972–1973
tại sân trường tiểu học Lê Quí Đôn
Hè năm nay nhiều đứa bạn tôi dẫn gia đình đi du lịch khắp nơi, có lẽ do mấy đứa con tụi nó sàn sàn tuổi nhau, tức là ở tuổi từ giã mái trường, nên cha mẹ vớt vát chuyến du lịch chót với con trước khi chúng nó bắt đầu tập làm người lớn không còn
Dung dăng dung dẻ Dắt trẻ đi chơi Đến cửa nhà trời Lạy cậu lạy mợ Cho cháu về quê … (Đồng dao)
nữa rồi.
Trong đám du lịch „vớt vát“ này có một gia đình chọn Pháp, Ý với những viện bảo tàng nổi tiếng thế giới, riêng Florence mà còn có khoảng 60 cái viện bảo tàng lớn nhỏ rồi nói chi đến Paris, Rom. Đi đâu nó (bạn tôi, tạm gọi là „nó“ theo như đại danh từ nhân xưng ngôi thứ ba chỉ người … vắng mặt) cũng lần mò để tìm xem nước Văn-Lang ở mô tề.
Về nhà, chưa kịp hoàn hồn sau chuyến đi mòn đế giày, nó phải trả lời Email của tôi rằng „kiếm lõ con mắt mà chẳng thấy nước Văn-Lang đâu cả. Chẳng lẽ tất cả các nước trên thế giới hùa theo Trung-Quốc sửa sai lịch sử Việt-Nam, rồi cho vào viện bảo tàng của họ ? Xưa mình được dạy là nước Văn-Lang hồi 4000 trước lãnh thổ kéo dài lên đến tận phía nam sông Dương-Tử và phía nam Động-Đình-Hồ, đất đai ra đến tận biển Đông-Hải. Nhìn lại bản đồ trong các viện bảo tàng thì vào thời Xuân-Thu chỉ có 3 nước Sở, Ngô và Việt !!! Vua nước Văn-Lang là các vua họ Hùng. Nhìn trên bản đồ thấy mấy chục vua nước Sở đều là họ … Hùng. Một đằng là truyền thuyết mơ hồ vua Hùng và nước Văn-Lang mà mình cứ khư khư ôm giữ, một đằng là chứng tích các vua Hùng của nước Sở ở các viện bảo tàng và thư khố trên thế giới, bạn nghĩ cái nào đúng ?“
Thảng thốt.
Vậy là sao ? Vậy là sao ? Nước của chúng ta thời khai thiên lập địa thật ra là ở mô tề ?
Nó điềm tĩnh viết Email tiếp:
„Nước của chúng ta thời khai thiên lập địa là thời … Xuân-Thu xưa lắc xưa lơ, từ miền bắc của Việt-Nam ngày nay trải dài đến phía bắc Động-Đình-Hồ và sông Dương-Tử, có tên là … Sở, là nước lớn nhất, hùng mạnh nhất trong Xuân-Thu Chiến-Quốc Thất-Hùng (hay gọi tắt là Chiến-Quốc Thất-Hùng) gồm: Tần, Tề, Sở, Ngụy, Triệu, Yên và Hàn. Sở là một nước chư hầu có từ hồi Tây-Chu. Sau đó là thời Đông-Chu chia là 2 giai đoạn: Xuân -hu (Spring Autumn Period) gồm gần 100 nước chư hầu của Đông-Chu và kế tiếp là Chiến-Quốc (Warring State Period) gồm 7 nước được gọi là Chiến-Quốc Thất-Hùng. Cuối thời Chiến-Quốc Sở bị Tần diệt, rồi Tần bị Hán diệt. Xuân-Thu Chiến-Quốc chỉ thời đại Đông-Chu các nước lớn nhỏ đánh nhau để tranh ngôi bá. Bộ sử thi Đông-Chu Liệt-Quốc chính là nói về hai thời kỳ này. Trước 1975 nhà tui có một cuốn sách cổ xưa mà tui nhớ tác giả là một học giả người Việt gốc Hoa, tên Vương Hồng Trực, không biết có họ hàng gì với Vương Hồng Sển không, viết về gốc gác của các tộc Việt, có cả một chương viết về nước Sở. Sách do đánh máy và quay ronéo nên giấy vàng khè, bìa chỉ là giấy màu hồng chữ đen đóng lại bằng chỉ cotton chứ chưa có đóng gáy như bây giờ. Sau 75 nhà tui đem đốt hết một số sách vì sợ bị bắt tội tàng trữ sách báo Mỹ Ngụy. Mà phải chờ tối mang sách lên ruộng nhà ở An-Nhơn đốt chung với lá, vừa đốt vừa tiếc. Có những cuốn sách cổ nói về các nước Sở-Ngô-Việt và vùng đất Quảng-Phúc-Chiết, tạp chí Nam-Phong, Thằng Bờm … Vài năm sau xuống chợ sách cũ ở đường Đặng thị Nhu gần ga xe lửa kiếm lại sách mình từng đốt thì kiếm không ra. Thời đó đọc cho biết nhưng không tin tổ tiên mình có nguồn gốc từ Sở-Ngô-Việt vì cứ đinh ninh nước của tổ tiên mình là Văn-Lang.
Tui nhớ cuốn sách đó nhắc đến hơn trăm tộc Việt, mà mình thường gọi chung là nhóm Bách-Việt. Bây giờ ở Việt-Nam xác nhận là có 54 tộc Việt mà mình gọi là đồng bào thiểu số, tức là 50 tộc đã biến mất, hay vẫn còn ở bên 3 tỉnh Quảng-Phúc-Chiết và bị buộc phải dùng ngôn ngữ thống nhất là tiếng Quan-Thoại, tức là tiếng Mãn-Châu, Mandarin (關 = quan = cửa ải = bên kia biên giới, 話 = Thoại = ngôn ngữ, Quan-Thoại = ngôn ngữ phía bên kia biên giới, vì Mãn-Châu lúc xưa là Đại-Kim, rồi Đại-Thanh, phía bên kia biên giới của nhà Minh). Còn bên Tàu xác nhận họ có 50 tộc thiểu số không phải tộc Hán, trong đó đa số là các tộc Yue (Việt). Nếu cộng 50 tộc bên Tàu và 54 tộc Việt ở bên Việt-Nam thì vừa vặn trùng hợp với con số mà cụ Vương Hồng Trực ước tính. Đồng bào sắc tộc ở Việt-Nam nhiều lắm: Thái, Mèo, Mường, H’Mông, Mông, Lô-Lô, Nùng, Ê-Đê, Xơ-Đan, Cơ-Tu, Gia-Rai, Hà-Nhì, Ba-Na, Chơ-Ro … gồm hai chủng nguyên thủy là Thái và Việt. Mình gọi dân mình là người Kinh để phân biệt với người Thượng là đồng bào Việt thiểu số ở cao nguyên. Chủng Thái có nhiều tiểu chủng Thái, đa số là các chủng đẹp, một số nhỏ có bề ngoài không đẹp. Chủng Việt cũng có nhiều tiểu chủng, và ngược lại với chủng Thái, đa số có hình dạng không bắt mắt nhưng thiểu số thì đẹp. Người Kinh, theo ý kiến của cụ Vương Hồng Trực, là sự kết hợp giữa các tiểu chủng đẹp của Thái và Việt. Đại khái những ý kiến có vẻ như trái ngược những gì mình học trong trường, và có lẽ cũng chính vì vậy mà chả có nhà xuất bản nào nhận đăng, cho nên cụ Vương Hồng Trực phải tự đánh máy quay ronéo, tự đóng bìa phát hành (cái này cũng do mấy ông bạn của ba tui đoán chứ thực tế như thế nào thì mình cũng không biết được). Tuy nhiên trải qua mấy ngàn năm các chủng Việt ở trên cao nguyên bây giờ cũng đẹp dần ra, giống như đám con nít thế hệ sau của mình đẹp mê hồn, nếu đem so với ông bà mình chừng hơn 100 năm trước khác nhau một trời một vực. Bây giờ ra nước ngoài có dịp tìm hiểu và đi viếng các viện bảo tàng nổi tiếng thì tìm hoài chẳng thấy nước Văn-Lang mà chỉ thấy Sở-Ngô-Việt. Mà nói thiệt, nếu thật sự tổ tiên mình là Sở-Ngô-Việt thì cũng chả có gì xấu cả.“
An ủi. Tổ tiên mà xấu thì làm sao có được hậu duệ đẹp như mình ?
Nó đánh máy tiếp:
„Đúng đó. Tui nhớ trong cuốn của cụ Vương Hồng Trực có đề cập đến người trung nguyên như Tề, Ngụy, Yên Hàn … thích mặc y phục màu trắng, giống Tiểu Long Nữ trong Thần Điêu Đại Hiệp (chú thích: bộ truyện chưởng mà „tôi“, không phải „nó“, khoái nhất trong số các truyện của Kim Dung). Tần ở tuốt trong Ba-Thục thích mặc nâu. Sở và Triệu thích mặc vải đen. Riêng dân Sở lại thích dệt vải thổ cẩm sặc sỡ, rồi may lên y phục các miếng thổ cẩm đó như là fashion design, United Colors of … Benetton thời nay, cho nên mới bị người Tề ở trung nguyên chê là mặc „bách kết y“ (ráp nhiều miếng vô) hay „tạp y“ (nhà quê, ăn mặc không thanh tao, xin xem bài Ba Tàu và Câu-Tiễn-Kiếm). Người trung nguyên thích mặc màu trắng, có thể là vì mặc áo dệt từ tơ tằm mà tơ màu trắng rất khó nhuộm màu, và vào thời đó kỹ thuật nhuộm tơ còn phôi thai, cho nên không thích mặc màu trắng cũng phải mặc vì … Tiểu Long Nữ chưa xuống núi học nghề nhuộm.
Người Thái và Việt mặc vải xúc, dệt từ sợi cây gạo và các cây nhiệt đới rồi nhuộm chàm (nhuộm chàm màu đen để tăng độ bền cho vải), các màu nhuộm là khoáng tố trong lòng đất (khi họ rèn đồng thau) và cây cỏ. Rồi họ xăm mình, nhuộm răng đen, móng tay móng chân cũng nhuộm, nhuộm tứ lung tung. Thổ cẩm là những tấm vải dệt đủ hình hoa văn, đủ màu sắc, dệt rất công phu. Họ đem thổ cẩm may đắp lên viền ống tay, viền váy, bâu áo, xà cạ …. để hình thành những bộ trang phục rực rỡ, cầu kỳ thiết kế theo tín ngưỡng văn hoá dòng tộc của họ. Cho nên hình thành một bộ trang phục mắc tiền chứ không phải rẻ. Vào thời đó, Sở là nước có cương thổ rộng lớn nhất trong Thất-Hùng, dân giàu có, còn Tần thì nghèo kinh khủng, cho nên mới có câu: Làm quan nước Tần còn thua làm dân nước Sở (Tần Quan Khả Bì Sở Dân). Giờ nhìn lại y phục của đồng bào thiểu số mới thấy quần áo của họ nền đen là chính, còn thổ cẩm viền ống tay ống chân là may vào thêm cho sặc sỡ. Sở dĩ các sắc tộc đó còn giữ được trang phục truyền thống vì có tín ngưỡng văn hóa trên trang phục. Khăn, nón, áo, váy, quần và các hoa văn trang trí trên thổ cẩm đều mang những ý nghĩa tín ngưỡng trong văn hóa dân tộc. Trong số này dân tộc Mông, H’Mông, Lô Lô và Hà Nhì ăn mặc lòe loẹt nhất. Có lẽ các tộc này là đại diện cho dân Sở ngày xưa.„
Trẻ em người H’Mông
Tối nằm vắt tay lên trán trăn trở với câu hỏi „Hú em ai ?“. Tôi là em của ai ? Hậu duệ của ai ? Gốc gác từ đâu ra ?
Who am I ? Who am I ? Who am I ?
Trong giấc mơ thấy giấy khai sinh của tôi với tên „Sở Dục Hùng“ được trưng trong tủ kiếng tại viện bảo tàng Louvre, bên cạnh Mona Lisa.
Sáng nay đám bạn Facebook bàn chuyện chó như sau: Con chó này hồi mới đẻ ở Việt Nam gọi là Bít La (3 lít), tới chừng trưởng thành thì gọi là Năm Can, tức là khoảng 5 gallons … rượu đế. Tôi phát phì cười vì thật ra câu chuyện bắt đầu từ việc thằng con trai của một người bạn cứu một con chó hoang – hay đi lạc thì không rõ lắm vì không thấy đề cập ở khúc sau là có ai đến nhận lại hay không. Hành động nghĩa hiệp này được kết thúc bằng 5 lít rượu đế làm tôi nhớ chuyện „chuột tây, chuột ta“ của mình. Hôm nọ đứa con gái đáng yêu nhất trên đời này của tôi đòi vào tiệm bán thú vật xem cá. Nó thích nuôi cá nhưng tôi không cho phép vì biết rằng mình sẽ không có thì giờ chăm sóc, thay hồ, rửa hồ v.v. Chưa kể những kỳ nghỉ phải đi xa thăm bà con họ hàng bỏ cá chết đói sao ? Thơ thẩn trong tiệm tôi thấy có bán cả chuột. Mấy con chuột rao bán này trông không có vẻ gì là thuộc họ hàng nhà chuột cả, tức là trông chúng không có vẻ gì bẩn thỉu, đầy hung họa truyền bịnh dịch như hình ảnh con chuột trong trí nhớ của tôi. Tôi sinh ra và lớn lên ở Việt nam, nơi mà chuột bị liệt vào loại thú vật „cần phải tiêu diệt“ vì chúng toàn làm ổ ở những nơi bẩn thỉu nên trên mình mang đầy vi trùng của đủ các loại bệnh tật dễ lây lan như dịch tả, dịch hạch chẳng hạn. Tôi tạm gọi chúng là „chuột ta“ để phân biệt với „chuột tây“ mà tôi đang quan sát trong tiệm bán thú vật. „Chuột tây“ thì đa số bé tẻo tèo teo, có khi còn nhỏ hơn con chuột nhắt bên mình. Chúng có bộ lông thật mượt mà khác hẳn với những con chuột chù, chuột cống lúc nào lông lá cũng xù xì và bết lại do chui luồn ở các cống rãnh. Tôi không biết các chú „chuột tây“ có thơm tho hay không (chắc là có, vì tôi thấy có mấy đứa bé ôm con „chuột tây“ đưa lên mũi hít hà như hôn các chú gấu bông vậy), nhưng các chú „chuột ta“ thì khỏi kể chúng ta cũng biết chúng hôi như … chuột. Một ngoại lệ có lẽ là chuột đồng. Chúng là một loài chuột đáng được … đem lên chảo. Trước kia thì chuột đồng được xem là một đặc sản „đồng quê“, nhưng bây giờ ở Việt nam mọc lên nhan nhản những quán bán các món ăn làm từ chuột đồng như lẩu chuột, chuột cà ri, chuột giả cầy, chuột nướng lá lốt, chuột xé phay … v.v. Trông những chú „chuột tây“ xinh xắn kia, tôi nghĩ bụng nếu mình mở một quán bán thịt chuột ở bên này chắc sẽ bị án tù chung thân không tại ngoại. Càng quan sát tôi càng thấy nghi ngờ xuất xứ của các chú „chuột tây“ này. Chỉ cần nhử một miếng đồ ăn gì đó là chúng đã nhanh chân chui ra khỏi chỗ trốn để đớp mồi. Tôi còn nhớ lúc ở Việt nam nhà tôi ngoài việc nuôi mèo bắt chuột còn sắm thêm vài cái bẫy chuột to cỡ bằng hộp đựng giày, nhưng chả mấy khi tôi thấy có con chuột nào sa bẫy cả. Tôi cũng tự hỏi không biết các chú „chuột tây“ có sợ mèo không nhỉ, hoặc cả đời đã từng thấy con mèo ra sao chưa ? Có lẽ là không, mà đôi khi chúng còn có thể là bạn thân thiết với nhau nữa nếu có một cô bé nào đó nảy ra ý định nuôi cả mèo lẫn chuột trong nhà cho vui vì cô bé là con một (như đa số các trẻ em bên này) nên buồn bởi không có anh em để chọc ghẹo lẫn nhau. Tôi còn nhớ một bài đồng dao Việt nam nói về quan hệ mèo chuột: Con mèo mày trèo cây cau Hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà ? Chú chuột đi chợ đường xa Mua mắm mua muối giỗ cha chú mèo Mèo bên này không ăn mắm mà ăn … KiteKat nên „chuột tây“ cũng không phải cực khổ lặn lội đường xa đi sứ như „chuột ta“.
Tổng kết lại thì các bạn chắc sẽ nghĩ rằng làm „chuột tây“ sướng hơn „chuột ta“ nhiều. Cũng có thể. Nhưng nếu so về tuổi thọ thì tôi không chắc lắm. Chả là kỳ nghỉ hè vừa rồi tôi đi thăm một người bạn. Con gái bạn ấy có nuôi một con „chuột tây“ xinh xắn đặt tên là Chewy. Tôi được tận mắt chứng kiến cảnh chú Chewy đấy bị con bé nựng nịu, vần lên vần xuống, rượt bắt quanh nhà, lục tung cả các tủ quần áo, xây chuồng bằng Lego rồi giam lỏng chú Chewy trong đó, và nhiều trò chơi quái đản khác mà tôi không thể diễn tả hết được. Một tuần sau hôm tôi về thì nhận được „i meo“ của bạn tôi „báo tử“ chú Chewy, chuyện mà tôi đã đoán trước rồi khi nhìn thấy con bé con chơi chuột. Không cần phải là bác sĩ thú y tôi cũng chẩn được bịnh án tử vong của chú „chuột tây“ này: chết vì đứt tim mạch. Quanh đi quẩn lại thì chuột nào cũng là … chuột. Đã là chuột là thuộc về loài thú yểu mạng rồi. Vì vậy khi đứa con gái đáng yêu nhất trên đời này của tôi xem chán chê chỗ hồ cá rồi quay sang hỏi: – Mẹ ơi, cho con nuôi chuột nhé ? thì tôi đã có đầy một bụng những lý do để gạt đi cái ý tưởng điên rồ ấy.
Tiếng Đức có câu „Geduld ist der Schlüssel zum Erfolg“.
Tiếng Việt có câu „Kiên nhẫn là mẹ thành công“.
Nhưng người Đức và người Việt diễn giải câu này khác nhau.
Geduld của người Đức chỉ đơn giản là khả năng đợi chờ (die Fähigkeit zu warten), bắt đầu từ khả năng … đứng chờ xếp hàng ngoằn ngoèo như rắn dù biết có thể khi đến lượt mình thì Giờ này Thương Xá sắp đóng cửa
Người lao công quét dọn hành lang
(Chiều trên phá Tam Giang, Trần Thiện Thanh)
cho đến khả năng chờ … Marshmallow, một thí nghiệm vào thập niên 60 như sau: 562 trẻ em trai gái lẫn lộn được bỏ ngồi chung trong phòng, mỗi em được cho một cục kẹo Marshmallow xốp dẻo mà con nít rất thích, với điều kiện các em có quyền ăn cục kẹo đó bất cứ lúc nào, nhưng nếu chờ nổi đến lúc có người quay trở lại phòng mà vẫn chiến thắng không bị cục kẹo thơm phưng phức cám dỗ thì được thưởng thêm một cục nữa. Sau 20 năm theo dõi quá trình phát triển của các em này, họ nhận thấy các em nào thuở xưa kiên nhẫn chờ … thời đa số có điểm học cao hơn, ít béo phì hơn, để dành được nhiều tiền hơn và ít mê cờ bạc, rượu chè, hút sách hơn.
Người Việt định nghĩa – theo Wiki – „kiên nhẫn là trạng thái của sự chịu đựng trong những hoàn cảnh khó khăn, có nghĩa là kiên trì đối mặt với sự chậm trễ hoặc hành động khiêu khích mà không biểu hiện sự khó chịu hoặc giận dữ một cách tiêu cực, hoặc kiên nhẫn khi gặp căng thẳng, đặc biệt khi đối mặt với sự khó khăn lâu dài“.
Đấy các bạn thấy đấy, kiên nhẫn đối với con Rồng cháu Tiên được diễn giải là … „chịu đựng“, đồng nghĩa với với „leiden“ của tiếng Đức, là vò đầu bứt tai, lăn lộn đau khổ đi kiếm cái „quai“ (why).
Để giải thích về hai suy nghĩ khác nhau của từ „kiên nhẫn“ tôi xin dẫn chứng ví dụ như sau:
Hôm nọ thấy cô bạn đăng tấm hình „rau câu hoa 3D“ nhìn lác mắt luôn tôi bèn nảy ý định bắt chước, nhỡ có ai mời đến ăn sinh nhật, đầy tháng, tân gia (tân hôn thì không được vì hai họ chỉ nhận phong bì, không nhận thực phẩm) v.v. mang đến tặng là … hết ý vì bên này chỉ mới thấy đế đèn cầy bằng thủy tinh bên trong có hoa 3D mà thôi (xin xem hình).
Do „mốt“ này tương đối mới, châu Âu chưa nhập, nên tôi i-meo nhờ con bạn ở Sài-Gòn hôm nào đi chợ mua cá lóc nấu canh chua tiện thể mua luôn dùm một bộ kim đặc biệt dành riêng làm „rau câu hoa 3D“. Sau khi hỏi đi hỏi lại „đã mua chưa ?“ – vì không thấy nó đả động đến nguyện vọng của mình gì cả – thì nó trả lời: „Mày xem cái link làm rau câu thì biết, ở đây cần sự tỉ mỉ, phải dùng ống chích bơm nước rau câu có màu vào rồi gắn vào cái đuôi lá hay cánh hoa gì đó. Tao thấy không hợp với mày rồi, làm giữa chừng chắc mày đổ hết nước màu vào làm thập cẩm luôn quá. Tao nhìn mà không hề muốn làm chút nào“.
Giời ơi, sao nó dám khinh thường cái „german mind“ của tôi quá !!! Tuy tôi không phải người Đức (chính) cống nhưng ít nhiều cũng bị ảnh hưởng cái suy nghĩ, cách hành động, lối làm việc, phong thái … ăn chơi của họ mất rồi vì đã sinh sống ở đây hơn nửa số tuổi đời của mình.
Và như thế tôi quyết định „chờ“. Tôi „chờ“ cả mấy tháng mới nhận được bộ kim 10 cái, khuyến mãi thêm 1 xi-lanh, 1 kim nhụy. Tôi lại „chờ“ mãi mới có dịp để làm, với ý định mang đến dự tiệc sinh nhật mẹ của một người bạn.
Ai cho rằng „sự chịu đựng trong những hoàn cảnh khó khăn“ của tôi kém cỏi thì họ đã lầm to. Sự nghiệp „rau câu hoa 3D“ có lẽ sẽ không bao giờ chấm dứt nếu con bạn tôi không la lên „trễ rồi, đi thôi“, sau khi tôi cặm cụi cả buổi mà vẫn không ra được sản phẩm „rau câu hoa 3D“ nào ra hồn cả.
Nhưng „trái tim á châu“ của tôi không ngủ yên. Hai tuần sau tôi lại bắc bếp, pha màu, bơm xi-lanh. Đi đong nguyên buổi chiều thứ bảy. Con bạn an ủi: – Nhìn thấy đỡ hơn cái sương mù kỳ rồi !!!
Tôi đọc được đâu đó trên internet: „Cách thức thực hiện rau câu 3D khá phức tạp, nếu tự học bạn sẽ rất mất nhiều công sức và thời gian để có thể thực hiện được một phần rau câu 3D như ý. Nhưng điều mình nhận thấy rõ nhất sau khi làm thạch 3D là rèn luyện được tính kiên nhẫn, và thấy rõ một điều muốn làm bánh đẹp không thể vội vàng. Mỗi người đều có con mắt thẩm mỹ và tư duy khác nhau nên sức sáng tạo khi làm bánh là vô biên.“
Mèn đét ơi, thì ra từ bé tôi đã bị rèn đức tính kiên nhẫn, huỵch toẹt tiếng Việt „thuần túy“ là phải … „tự học“. Học hoài, học mãi, học miết mà dạ vẫn tối, đầu vẫn đặc, tư duy vẫn khác tư duy … Einstein. Người Đức khác. Cái kiên nhẫn của họ đi đôi với sức sáng tạo. Vì vậy khi thất bại họ không cho đó là vì „thiếu kiên nhẫn“, chỉ đánh giá kiên nhẫn là chìa khóa mở cửa thành công (Geduld ist der Schlüssel zum Erfolg), chứ không phải là „mẹ thành công“, là … „bà má Hậu Giang bất khuất, kiên cường, đảm đang“.
Xét cho cùng, tôi suýt cầm trong tay chìa khóa thành công rồi, vì nếu biết muốn làm „rau câu hoa 3D“ phải dùng loại bột đặc biệt, trong suốt, hoa mới nổi được, thì tệ lắm là lần thứ 2 tôi phải ra được sản phẩm như vầy: Chú thích: Hình này do „cô bạn làm rau câu hoa 3D nhìn lác mắt luôn“ kể ở khúc đầu cung cấp, sau khi chỉ dẫn tường tận phải dùng „super clear & strong gelatin 285 bloom, made in Canada“ tại Jelly3D.com, 20 đô-la nửa ký, tha hồ mà mở chìa khóa.
Tiếc rằng xứ Cờ-Lá-Phong-Đỏ ở mãi bên kia bờ Đại-Tây-Dương, không biết bao giờ tôi mới cầm được chìa khóa Kiên-Nhẫn-à-la-3D trong tay đây ?
Ich reise gern.
Ich rechne auch gern.
So habe ich für die allererste Fahrt mit dem Postbus nach Paris gleich die Postbus Karte mit dem 25%-Rabatt dazugekauft, da laut meiner Rechnung hätte ich bei der 3. Reise nach Paris das Geld für die Postbus Karte wieder wettgemacht.
Ich bin schon zweimal mit Potsbus nach Paris gefahren, das dritte Mal sollte zu Weihnachten sein, denn ich liebe den märchenhaft geschmückten Weihnachtsmarkt auf der Champs-Elysées – die Prachtstraße der französischen Hauptstadt.
Aber Flixbus übernimmt seinen Konkurrenten Postbus und macht mir einen Strich durch die Rechnung. Als Trostpflaster spendete Postbus einen Gutschein in Höhe von 5€. So war ich gezwungen, fieberhaft nach einem Reiseziel bis Ende Oktober zu suchen, um den Gutschein einzulösen. Die Wahl fiel auf Duisburg. Na ja, ich habe von 1991 bis 1993 in Duisburg gelebt, die Stadt aber seit mehr als 20 Jahren nicht wiedergesehen.
Von Aachen aus gondelte Flixbus durch Mönchengladbach, Krefeld und erreichte den Duisburger Hauptbahnhof nach 2 Stunden und 20 Minuten. Ich habe die Stadt nicht wiedererkannt, einzig die Klinkerfassade des Hauptbahnhofs hat sich nicht geändert. Der Bahnhofsvorplatz war eine Riesenbaustelle.
Der Bahnhofsvorplatz, eine Riesenbaustelle
Ein bisschen Wehmut kam in mir hoch, als ich nach der vertrauten Straßenbahn suchte und nur das U-Bahn-Schild fand. Ohne Straßenbahn war die Königstraße für mich irgendwie zu breit, zu wenig Menschen. Es könnte auch sein, dass die Leuten in den verschiedenen modernen Passagen und Arkarden ihre Samstagseinkäufe erledigten. City Palais, Forum, Königsgalerie und wie sie alle heißen. Sie sahen gleich aus, wie Aquis Plaza in Aachen: hell, steril, teuer. Billigware musste man draußen auf der Königstraße suchen: Teetasse für 1€ bei Woolworth (ja das Geschäft gibt es noch in Duisburg), neonfarbene Schnürsenkel für 3€ bei Foot Locker. TEDi, KODi, 1-Euro-Shop und etlliche Discounter machten sich auf der schönsten Einkaufsstraße Duisburg breit.
Keine Boutiquen. Kein Juwelier. Kein Schickimicki-Laden. Keine … Straßenbahn.
Quizfrage:Wo bekommt man heutzutage noch einen superduper Kaffee für 1€?
In Duisburg, bei „Langnese Happiness Station“, rechts schräg gegenüber vom Hauptbahnhof, auf der … Königstraße. Super lecker, hübsch dekoriert, breiter Sessel und kostenlose WC-Benutzung (das rail & fresh WC-Center am Bahnhof verlangt dafür 1€, ohne den superduper Kaffee, versteht sich).
Als wir auf den Flixbus zurück nach Aachen warteten, überprüfte ich nochmal meine Rechnung:
Ohne Postbus Karte
2x Paris = 92€
1x Duisburg = 12€ Gesamt = 104€
Mit Postbus Karte = 25€
2x Paris mit 25% Rabatt = 69€
1x Duisburg mit 5€ Gutschein = 7€ Gesamt = 101€
Das heißt, ich habe satte … 3€ mit der Postbus Karte gespart und eine ganze Menge Geld für das Shopping in Paris ausgegeben. In Duisburg habe ich nur 6 schwarze Strumpfhosen und 2 Teetassen bei Woolworth, 1 Paar Schnürsenkel bei Foot Locker, 2 Halsreifen und 4 Ketten bei idee-Shop, 1 Alphabet-Aussteckform bei Cakemart, 1 Lachkürbis bei TEDi gekauft. Mir fehlte noch der Auto-Aufkleber Deutschland-D. Der Verkäufer gab mir den Hinweis, dass der Sticker nur noch bei ADAC zu erwerben ist. Nostalgie halt. Wie die Straßenbahn in Duisburg. Sie fährt immer noch. Unterirdisch und teilt sich die Gleise mit der U-Bahn.
Auch Postbus ist nostalgisch geworden. Ab dem 01. November.
Hôm nọ, đang giương giương tự đắc được con bạn khen có trí nhớ gấp 1000 lần nó, thì một thằng bạn khác thản nhiên phán: „1000 lần của một con số 0 thì … cũng chỉ là số 0. Trong „Le zéro et l’infini“[1] của Athur Koestler một người nói với cán bộ cộng sản: Các ông coi mạng người rẻ vì cho rằng 1 triệu người chỉ là 1 mạng người nhân lên 1 triệu lần. Nhưng các ông quên rằng nếu 1 mạng người đó từ chối làm con số 1 thì bài toán của các ông sẽ trật lất !“.
Cái tên rất ư là … Đức của Koestler làm tôi tò mò. Thăm cụ Ki, cụ Gồ[2] mới vỡ ra rằng Koestler sinh trưởng ở Budapest, gốc Đức Do Thái. Năm 1931 ông gia nhập Đảng Cộng sản Đức KPD[3], viết báo, làm phóng sự viên chiến tranh. Ghê tởm „Vụ án Mạc-Tư-Khoa“ cùng với chính sách thanh trừng của Stalin, ông ly khai cộng sản năm 1938. Hai năm sau ông xuất bản quyển „Darkness at noon“ (Nhật thực, Sonnenfinsternis), lên án guồng máy chính trị giết người. Nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết là đảng viên Nicolas Salmanowitsch Rubaschow, có một sự nghiệp thăng tiến như diều, vì tin tưởng vào đảng chính mình đã từng hãm hại đồng chí, bạn bè. Rubaschow đột ngột bị bắt bỏ tù, bị tra tấn, dụ dỗ viết bản tự kiểm điểm công nhận có tư tưởng, hành vi phản bội đảng cộng sản và cuối cùng vẫn bị kết án xử tử.
Tiểu thuyết này như một cái tát vào mặt chế độ cộng sản qua những lời tự sự của Rubaschow. „Định nghĩa cá nhân như sau: khối lượng của một triệu chia cho một triệu. Đảng cộng sản phủ nhận ý chí tự do của cá nhân, đồng thời hô hào mọi người tự nguyện hiến dâng tất cả. Cá nhân con người chỉ là một con ốc trong bộ máy khổng lồ. Đảng kêu gọi các con ốc quay ngược lại chiều kim đồng hồ, đi ngược lại dòng chảy của xã hội. Bài toán sai ở đâu đó, phương trình không giải được“. Theo Koestler chủ nghĩa cộng sản dẹp cá nhân con người sang một bên và hủy hoại họ, không kể bạn hay thù. Chủ nghĩa cộng sản giả tưởng hóa cái „Tôi“, biến con người thành công cụ của những hành vi tàn sát, vô cảm vì họ không còn nhận thức được giá trị cái „Tôi“ của chính mình nữa.
Với lý thuyết cộng sản – từ tiếng La-tin communis, có nghĩa là „chung“, tự do bình đẳng cho mọi người dựa trên nguyên tắc tài sản cộng đồng và cùng nhau giải quyết mọi vấn đề – theo Koestler, giá trị cá nhân trong một phương trình xã hội là „số không“ (le zero), trong phương trình vũ trụ là „vô hạn“ (l’infini). Nguyên văn: In the social equation, the value of a single life is nil; in the cosmic equation, it is infinite.
Lâu lắm rồi không sờ đến toán, nay thằng bạn làm tôi phải „một phút suy tư, nhiều ngày suy nghĩ“.
Trong toán học 1/x với x tiến về 0 sẽ ra kết quả là -∞ hay +∞.
Trong hệ thống máy tính điện tử, nếu lập trình (Programm) thiếu sót phần xử lý khi chia một số cho 0 sẽ dẫn đến việc … máy tắc tị (Absturz, crash), chết đứng như Từ Hải.
Tôi sinh ra ở Sàigòn và sang Đức khi vào tuổi trăng tròn, ý tôi muốn nói tôi chịu ảnh hưởng không nhỏ nền giáo dục Á châu, phải biết „kính trên nhường dưới“. Ngay từ bé tôi đã cảm nhận được nhiều điều tôi bắt buộc phải ngoan ngoãn vâng theo mặc dù „đối với tôi“ nó thật là vô lý. Tôi móc ngoặc kép chữ „đối với tôi“ nhằm mục đích ám chỉ Tư-Duy-Cá-Nhân-Bản-Thân phải khuất phục Tư-Duy-Được-Số-Đông-Cho-Là-Hợp-Lý. Ít khi nào tôi có cơ hội giải bày tại sao tôi lại nghĩ khác mọi người và cũng có thể tôi … đúng thì sao ?
Qua Đức, thái độ „phục tùng“ được rèn từ bé khiến tôi ít gặp xung đột với bạn bè hay thầy cô giáo. Do tiếng Đức lúc đó còn kém nên tuy tôi cũng làm đủ các bài kiểm tra như đám bạn cùng lớp, chỉ có môn toán được chấm điểm, còn các môn khác thầy cô ghi là „teilgenommen“ (có làm bài). Cho đến một ngày, không hiểu ăn trúng cái chi mà trong bài luận văn (đề tài gì thì tôi không còn nhớ) tôi hùng hồn biện minh, dẫn chứng, giải thích tràng giang đại hải 5,6 trang. Bài trả về đầy vết mực đỏ của cô giáo do sai lỗi chính tả bét bè be. Thế mà tôi được cô cho điểm 3, tức là trung bình, tức là … có điểm. Và nếu tôi không bị nhiều lỗi chính tả do tiếng Đức kém thì bài luận ít nhất phải được điểm 2 (khá) vì ở Đức tính chung cả điểm viết văn lẫn điểm văn phạm ngữ pháp.
Công tắc không bật mà đèn tự nhiên sáng !
Tôi chợt nhận thức ra rằng tôi cũng có quyền bày tỏ suy nghĩ cá nhân của mình. Nền giáo dục Đức rèn luyện phát huy đặc thù riêng biệt, chọn lọc cái hay, cái xuất sắc để biến nó thành cái hữu ích „chung“ cho xã hội. Nhưng cái „chung“ không có nghĩa là tuyệt đối, nếu có cái khác tốt hơn, cái „chung“ sẽ vui vẻ xin về hưu non nhường chỗ cho hậu sinh khả úy. Học trò cãi thầy như hát hay nhưng không có nghĩa là hỗn, là láo, vì vẫn phải tôn trọng cá nhân thầy cô, bạn bè tức là cãi phải kèm theo biện luận, có dẫn chứng đàng hoàng chứ không được „ăn tục nói phét“.
Nhiều người cho rằng xã hội Đức làm con người trở nên ích kỷ vì theo chủ nghĩa đặc thù (Individualismus), ngược với chủ nghĩa cộng sản (Kommunismus). Năm 2015, người Đức lạc quyên hơn 5 tỷ Euro (Spenden). Người Đức làm việc thiện nguyện có mặt ở khắp nơi trên thế giới. Họ ích kỷ ư ? Tôi không nghĩ thế.
Hôm nọ lang thang ở London vô tình thấy tấm bưu thiếp (Postkarte) với dòng chữ „Why fit in when you were born to stand out“. Điều này rất đúng. Ở Đức.
[1] Số Không và Vô cực, Null und Unendlich [2] Wiki, Google [3] Kommunistische Partei Deutschlands
Nhà nghiên cứu giáo dục Fachhochschule Münster, ông Aladin El-Mafaalani, cho biết „cha mẹ người Việt sẵn sàng trả 20-30 Euro một giờ học kèm hay học nhạc, ngay cả khi họ chỉ kiếm được 8-10 Euro“. Nhưng ít phụ huynh biết Bộ Giáo dục và Nghiên cứu Liên bang BMBF (Bundesministerium für Bildung und Forschung) bỏ ra hàng tỷ Euro ngân sách mỗi năm, đầu tư kiến thức cho các thế hệ sau đủ điều kiện đương đầu với sự phát triển nhanh chóng của thế giới, khám phá những điều mới lạ, tìm ra giải pháp cho các vấn đề toàn cầu cũng như cho sự phát triển và phúc lợi xã hội trong mọi lãnh vực cuộc sống. Về mặt giáo dục có những chương trình thi đua khuyến khích học sinh ngoài giờ học có cơ hội phát huy sáng kiến, đo lường kỹ năng đặc biệt, không những chỉ trong các môn khoa học như Toán, Lý, Hóa, mà cả những môn khác như Văn học, Sinh ngữ, Nghệ thuật, Âm Nhạc v.v. Tất cả các cuộc thi đua thường có vòng loại, sau đó đến vòng bán kết ở cấp tiểu bang và chung kết cho toàn quốc. Quán quân của những môn như Toán, Lý còn được gởi đi tranh giải quốc tế. Chi tiết về những giải này có thể tham khảo tại trang Web http://www.bmbf.de của Bộ Giáo dục. Ở cuối bài viết có bảng tóm tắt về thời hạn đăng ký tham gia.
Đặc biệt những học sinh đoạt giải trong các cuộc thi đua này được đề cử có thể nhận học bổng của „Studienstiftung des deutschen Volkes“ khi vào đại học. Khác với đa số các học bổng khác, Studienstiftung hoàn toàn không chú trọng vào thu nhập của cha mẹ mà chỉ quan tâm đến khả năng, trình độ học vấn và quan hệ xã hội của học sinh được đề cử. Do đó, chỉ chăm học, có điểm cao chưa đủ để có thể được cấp học bổng, mà các phụ huynh nên khuyến khích con em chịu khó tham gia các cuộc thi đua này. Đương nhiên sẽ mất nhiều thời gian hơn, nhiều phụ huynh lo ngại con em mình sẽ không còn thì giờ cho bài vở ở trường.
Nghĩ cho cùng, dùng thời gian để học hỏi thêm qua các kỳ thi đâu có gì là lãng phí ? Theo nghiên cứu khoa học, mỗi lần phải học cái gì mới, chẳng hạn như tập lái xe đạp, sẽ phát sinh thêm cái gọi là „khớp thần kinh“ (Synapse), nối một tế bào thần kinh và một tế bào khác (tế bào thần kinh, tế bào cơ, tế bào cảm giác, v.v.). Càng có nhiều Synapse, mạng lưới thần kinh càng lớn. Điều này dẫn đến độ dẻo dai của não và khả năng học hỏi.
Nói đơn giản dễ hiểu là con người sinh ra chỉ một phần sự thông minh hiểu biết là do di truyền, phần lớn do quá trình học hỏi của bản thân. Và cha mẹ có thể giúp con em mình nếu chịu khó khuyến khích chúng từ bé biết „tự“ tạo cho mình Synapse cần thiết cho tương lai. Nếu đợi đến các em vào tuổi „Tí nị“ (tennies) mới lo hối thúc bồi đắp lượng Synapse e rằng quá muộn vì đó là tuổi „Chướng“, sau tuổi „Chướng“ đến tuổi „Trưởng“ (thành), tức là không còn cơ hội để được cứu xét tài năng trẻ nữa.
Nhân đây, xin giới thiệu cuộc thi làm thơ „lyrix“ dành cho trẻ em và thanh thiếu niên từ 10 đến 20 tuổi. Mỗi tháng được gởi một bài theo chủ đề của tháng đó, ví dụ „Zufall“, „Mein Schatz“, „Grenzerfahrungen“, „Unter vier Augen“ … Tháng sau, năm bài hay nhất được công bố trực tuyến. Ban giám khảo sẽ chọn 12 bài hay nhất trong năm và các thi sĩ trẻ thắng giải được mời đến Berlin tham dự khóa bồi dưỡng, phát huy khả năng thi phú của mình.
Đề tài của tháng 7 là Wo beginnt das Spiel?
Nếu được trở về tuổi
Khi ta HAI MƯƠI, ta yêu gió, yêu mây xa xôi,
Ta yêu sông nước mênh mông muôn nơi
Đó đây ngập tràn đầy niềm vui,
Lòng nhớ ghi trong cuộc đời … chớ có quên … yeah yeah yeah !!!
(All I Have to Do Is Dream – The Everly Brothers, lời Việt Phạm Duy)
tôi xin gởi bài Wo beginnt das Spiel?
Frag mich nicht zu viel,
bin nur ein Ball,
der rollt, fliegt, und prallt,
von Tor zu Tor,
von Mann zu Mann,
wer siegt ist egal,
Achtel-, Halb- oder Final,
bin nur ein Ball,
der rollt, fliegt, und prallt.
Biết đâu lại mọc ra được một Synapse mới ở … chân ?
Giải
Tuổi
Đăng ký tham gia nộp bài
Thi Vật lý Quốc tế Internationalen PhysikOlympiade (IPhO)
học sinh đến 30.06. chưa tròn 20 tuổi
khoảng đầu tháng 4
Thi Hóa học Quốc tế Internationalen Chemie-Olympiade (IChO)
học sinh đến 01.07. chưa tròn 20 tuổi
khoảng đầu tháng 5
Thi Sinh học Quốc tế Internationalen Biologie-Olympiade (IBO)
học sinh dưới 20 tuổi
khoảng đầu tháng 4
Thi Toán học toàn quốc Bundeswettbewerb Mathematik
học sinh từ lớp 9
khoảng đầu tháng 12
Thi Ngoại ngữ toàn quốc Bundeswettbewerb Fremdsprachen
học sinh từ lớp 8
trước đầu tháng 10
Thi Tin học toàn quốc Bundeswettbewerb Informatik
học sinh dưới 21 tuổi
khoảng đầu tháng 9
Thi Khoa học Quốc tế Internationalen JuniorScienceOlympiade (IJSO)
học sinh dưới 15 tuổi
khoảng đầu tháng 11
Thi “Tuổi trẻ nghiên cứu“ Jugend forscht
học sinh từ 15 đến 21 tuổi
khoảng đầu tháng 2
Thi “Tuổi trẻ sáng tác” toàn quốc Bundeswettbewerb Jugend komponiert
thanh thiếu niên từ 12 đến 22 tuổi
chi tiết xem trang Web
Thi „Thơ trẻ“ toàn quốc „lyrix“ – Bundeswettbewerb für junge Dichterinnen und Dichter
Als unsere Freunde mitbekommen haben, dass wir einen Kurztrip nach Budapest planen, gucken sie uns mit verdutzten Augen an, als ob wir Alien sind. Na ja, wir hatten nur ein paar Tage frei und für Kurzentschlossenen sind alle Flüge der Discount-Airlines entweder ausgebucht oder die Ticketpreise sind alles andere als billig. Florenz, Warschau, Rom …. Man muss schon mindestens mehr als 3 Monate seinen Urlaubsantrag eingereicht haben, und die Kinder dürfen entweder jünger als 6 oder älter als 19 Jahre alt sein, damit man außer Reichweite jeglicher Ausbeutung der Reiseveranstalter sei.
Mit Eurowings (ca. 100 € das Ticket) sind wir ab Köln/Bonn los geflogen, am Budapest Liszt Ferenc Flughafen mit dem Bus 200E zur Metrostation Kobanya-Kispest, dort umsteigen auf Metro M3 bis zur Station Deak Ferenc ter. Ganz easy. Wir haben aber vorher auch viel recherchiert. Und Forint zu ungünstigem Umtauschkurs am Flughafen mitgenommen. Überflüssig. Der Fahrscheinautomat akzeptiert auch Kreditkarten und Vorort bekommt man ungarisches Geld an jeder Ecke umgetauscht.
Zu unserer angenehmen Überraschung lag die Ferienwohnung, die wir über booking.com gebucht haben, Sas utca 4, nicht sehr weit weg von der Metro-Station. Es war kein 4-Sterne-Schlafplatz aber Toplage, sauber, vier Nächte für 180 €, nur ein paar Schritte bis zur Kettenbrücke oder St.-Stephans-Basilika, hängt davon ab, ob man rechts oder links gehen will.
Es gibt genügend Reiseführer über Budapest, unsere Empfehlung ist: Hop-On-Hop-Off BigBus, 3 Tage inklusiv Thermalbad und Kreuzfahrt auf der Donau für ca. 38 € pro Nase, normalerweise nur für 2 Tage, aber anscheinend reduziert, weil April nichtgerade Hochsaison war. Übrigens, ursprünglich wollten wir das Rudas Bad besuchen, laut Reiseführer „eines der schönsten erhaltenen Beispiele der antiken Bäderkultur in Budapest“. Endlich da, nach langem Fußmarsch unter der prallen Sonne, haben wir erfahren, dass an dem Tag getrenntes Baden galt. Total genervt, frustriert und verdurstet erreichten wir das Gellért Badeanstalt etwa 500m weiter entfernt. Das Thermalbad ist nicht so „steril“ wie man es hier in Deutschland kennt, ist aber ein Besuch wert, vor allem wenn man sich etwas Relaxing wünscht, ohne an Strand und Meer festklammern zu müssen.
Wir sind Kaffee-Genießer, d.h. wir sitzen gern irgendwo gemütlich mit einer Tasse Kaffee, am liebsten draußen, wenn es warm ist, und betrachten das Leben auf der Straße, einfach so. Budapest ist für uns genau das Richtige: der Kaffee kostet zwischen 1,50 € und 1,60 €, kostenloses wi-fi, und jedes Café hat einen anderen Flair, von elegant bis nostalgisch, von traditionell bis trendy. Nur Starbucks Cafés sehen überall gleich aus, auch in Budapest. Und eine Latte beim New York Café 3.600 Forint (ca. 11 €) kostete. Aber man gönnt sich ja sonst nichts!
Mit BigBus waren die wichtigen Budapester Sehenswürdigkeiten an einem Tag abgeklappert. Der Rest des Urlaubs verbrachten wir mit diversen Aktivitäten wie Shoppen, sich auf der Margareteninsel mit leckeren Pizzen für wenig Geld (3,50 € die Pizza) chillen, Bootfahrt auf der Donau, um den spektakulären Blick auf das beeindruckende Parlament zu erhaschen, „kreatives Essen“ mit Roseneis für 600 Forint (2 €), Fotos auf Facebook posten, denn fast überall in den Cafés war „free wi-fi“.
Noch eine Geschichte zum Preis-Leistungs-Verhältnis in Budapest: Ich habe meinen Mann, der ein begeisterter Radfahrer ist, aber dessen Stärken nicht bei der Fahrradreparatur sind, in ein Fahrradgeschäft gedrängt. Vor lauter Verlegenheit fragte er nach einem Speichenspanner, dessen Funktion er auf Englisch übersetzt versucht hat, aber erst die praktische Demonstration führte zum Erfolg. Wie schon erwähnt, ist er geizig und sagte dann prompt beim Preis von 8€, es wäre zu teuer. Der Mechaniker reagierte sofort, und bot eine Reparatur des Fahrrads für 5€ an. Wir hätten das Farrad mitnehmen sollen! Als Handgepäck.
Was uns ein wenig geärgert hat, war dass wir erst am letzten Tag herausgefunden haben, dass eine Ballet-Aufführung in der prachtvollsten ungarischen Staatsoper mit Neorenaissance-Architektur nur um 15 € kostet. An der Semperoper zahlt man mindestens das Dreifache.
Der Rückflug war am späten Abend gegen 20 Uhr. Wir haben nach dem Checkout unser Gepäck in einem Locker im Keleti-Bahnhof deponiert. 600 Forint für 24 Stunden. Im Vergleich: für 2 € kann man 1 Stunde in Aachen parken, vorausgesetzt man findet einen Parkplatz. So konnten wir noch den letzten halben Tag in Budapest verbringen, und zwar bürgerlich, nicht teuer, ungarisch und sehr gutes Mittagessen beim Restaurant Paprika Vendéglő, Dózsa György út 72, etwa 15 Minuten zu Fuß von der Metro-Station „Heldenplatz“ entfernt.
Nicht weit vom Restaurant befand sich das Cat Café (Damjanich st. 38, Budapest 1071), wo man für ca. 1.600 Ft (5 €) „flat“ trinken kann und noch dazu ein Stück Kuchen, der beste Platz, um sich die Zeit bis zum Aufbruch Richtung Airport totzuschlagen. Der Kaffee schmeckte, die Hot Chocolate für unseren Geschmack zu süß, die Limonade erfrischend und die Katzen einfach süß – für unsere Tochter, denn wir waren eher mit dem „posten“ unserer Urlaubsfotos beschäftigt, da „free wi-fi“, versteht sich.
Man muss einfach einmal in Budapest gewesen sein, um von dem Charme vergangenen Zeiten verzaubern zu lassen. Wir hätten das Schloss Gödöllő besuchen sollen. Sissi würde das ganze abrunden.