Phả ký

Phả ký là một hình thức „râu ria“ của gia phả, không những ghi tên cúng cơm, ngày giỗ và mộ phần của tổ tiên mà còn chép lại sự nghiệp, các biến cố xảy ra trong chi tộc, một hình thức tỏ lòng hiếu nghĩa, nhớ công ơn sinh thành dưỡng dục.
Ở Đức, từ 1875 có Stammbuch, tạm gọi là „tiểu“ gia phả, tức là chỉ ghi gốc gác, tên họ ông bà hai bên nội ngoại, cha mẹ và con cái, một dạng hộ tịch để sao lục khai sinh khi cần.
Không phải dòng tộc nào cũng có phả ký, chẳng phải do xuất thân cao hèn gì mà đơn giản viết lách ghi chép là việc tốn kém thời gian, ít ai thích làm. Dòng họ Võ đời thứ 14 có ông ngoại tôi do liệt một chân bởi mắc bệnh Polyo nên lấy bàn ghế làm bạn tri kỷ, lấy nghiên cứu ghi chép làm thú vui, cái mà thời đại nay gọi vắn tắt là „Hobby“, viết tắt của hobby-horse, một đồ chơi giải trí trẻ con làm bằng que gỗ có gắn một đầu ngựa cũng bằng gỗ hay nhồi bông, trong văn học nghệ thuật châu Âu thường dùng để châm biếm tầng lớp hiệp sĩ (Rittertum), ở Việt Nam hay thấy trên sân khấu hát bội, tuồng „Lữ Bố hí Điêu Thuyền“, Lữ Bố mặt vẽ như tù trưởng da đỏ, tay cầm cái chổi lông gà thay hobby-horse „Tung trời ta lướt gió …“.
Thú vui này dẫn đến kết quả là bây giờ tôi được „ôm“ cuốn phả ký dòng họ … Võ. Do đời thứ 16 thuộc thế kỷ hiện đại văn minh, biết xài đồ của Bill Gates và Mark Zuckerberg, nên tôi có nhiệm vụ lưu phả ký vào Blog và đưa lên Facebook, vì gõ cọc cọc đã có các cụ rỗi rãnh thời gian làm giúp rồi, nhưng các cụ chỉ biết gõ thôi, gõ được phần nào phải nhờ người giữ hộ ngay, sợ máy bị trục trặc là mất hết. Các cụ bảo thế.
Thành ra Blog của tôi có thêm phần phả ký họ Võ chả liên quan đến ai ngoài … tôi với cái giọng Sài Gòn mang âm hưởng Nghệ An trọ tra trọ trẹ. Duy nhất có lẽ chút ít gì đó về phong tục tập quán người xưa mà nếu kể cho đứa con gái đáng yêu nhất trên đời này của tôi thì nó sẽ nhún vai thản nhiên trả lời: Typisch vietnamesisch!
Độc giả Blog, Follower, Facebooker kiên nhẫn chờ Phụng Nghi Đình sẽ ra mắt … từ từ vì Lữ Bố còn đi … mua ngựa.