Con bé con tôi, tuổi Dần

Mới đây một người bạn khen nức nở „mày đặt tên con hay ghê nơi“ làm tôi suýt tý nữa phải đi thẩm mỹ viện sửa lại cái mũi tự dưng phồng to quá cỡ thợ mộc, may mà lục lại đống hồi ký viết những vào những đêm lỡ dại uống trà tàu, hai mí mắt giận nhau không thèm nhắm, thì thấy bài ký sự đặt tên con nên mạo muội đăng lại bài này. Có thêm mắm thêm muối chẳng qua do trà tàu rẻ tiền không ướp hương sen hay hương nhài gì ráo trọi.
Bên Đức này người ta có thể tính tương đối đúng ngày sinh của em bé và theo như bà bác sĩ phụ khoa của tôi „bấm quẻ“ … computer thì con tôi sẽ sanh vào năm Dần. Trong thời gian mang bầu tôi mua đủ loại sách về để nghiên cứu tâm lý bà bầu, việc sanh đẻ, việc nuôi dạy con v.v.. trong đó có cả các sách tử vi Đông phương. Khi cô hộ sinh bồng con bé đặt vào lòng tôi, tôi mới có cơ hội đối chiếu tử vi tướng số và … sự thật trần gian.
Theo sách tử vi thì:
-Tuổi Cọp sanh ra đã là lãnh đạo, quyến rũ và kiêu hãnh.
Con bé con tôi chỉ biết khóc oe oe, nằm co ro trong chiếc khăn quấn, mắt nhắm tịt, da dẻ nhăn nhúm.
-Tuổi cọp thích kiếm ăn một mình, thích chính tay rình chụp con mồi.
Tôi thả bình sữa ra thì bình sữa lăn đùng ngay xuống đất.
-Thời gian là điều cốt yếu cho tuổi Cọp. Thà tới trước ngồi đợi chớ không chịu trễ tràng.
Cứ cách hai tiếng tôi lại phải đi nhúng khăn ướt với nước lạnh, đắp vào mặt con bé mới lay nó dậy nổi để bú cho đúng giờ như lời các cô hộ sinh căn dặn.
-Về phía phái đẹp thì tuổi Cọp tuyệt nhiên là vua, có tướng quý phái và được săn đón.
Trong những em bé sinh ra cùng ngày với con tôi ở bệnh viện thì con bé con tôi là đứa duy nhất da dẻ vàng khè, mũi tẹt, mắt hí.
-Tuổi Cọp thường thay đổi tánh khí bất thường, lại thêm tánh căng thẳng hơn người khác nên nếu bị áp lực, tuổi nầy lại đáp ứng không hữu hiệu nên dễ để lộ cảm xúc mãnh liệt cho người khác biết. Cái tật hơi hàm hồ nầy làm cho bạn cũng như thù đều phải né.
Điều này thì tôi công nhận sách tử vi đoán không sai. Chính vì tánh khí bất thường, nửa đêm hay đòi bú bất tử mà không được cho bú là khóc ré lên, nên các cô hộ sinh luôn từ chối không chịu để con tôi nằm ngủ trong phòng cùng các em bé khác mà bắt tôi phải ngủ chung với nó nên từ khi sanh con bé, tôi mắc thêm chứng mất ngủ mãn tính.
Duy chỉ về vấn đề hợp xung thì sách đoán trúng bong.
-Tam Hạp: Tuổi Cọp hạp với tuổi Ngọ (con Ngựa) và tuổi Tuất (con Chó).
Con bé con tôi thích đi xem CHIO – Concours Hippique International Officiel, một cuộc thi tài quốc tế về đua ngựa, cỡi ngựa – và suốt ngày năn nỉ tôi cho nó nuôi một con chó. Nhưng theo sách tử vi thì tôi khắc tuổi Chó nên cái tam hạp của nó không thực hiện được.
-Tứ Xung: Tuổi Cọp kỵ tuổi con Rắn, tuổi con Khỉ và tuổi con Heo (Dần Thân Tị Hợi tứ hành xung).
Con bé con tôi sợ rắn, hay nhát khỉ trong sở thú và chỉ thích ăn Döner của Thổ kẹp thịt cừu chứ không thích loại của Hy lạp kẹp thịt heo.
Vấn đế làm tôi đau đầu nhất là việc đặt tên cho con bé.
Ông anh tôi sinh thằng con trai vào năm Thìn: Trần Vũ Thành Long, diễn nôm ra là … chim hóa rồng, nghe cũng kêu ra phết.
Đứa con gái sanh năm Ngọ nhưng bà vợ hễ nghe ổng hát bài „anh theo Ngọ về“ thì lại lên cơn tam bành cho rằng ông ấy nhớ tới người yêu „tuổi học trò trưa tan trường thương áo trắng em bay“ của ổng nên ổng thêm thắt chút đỉnh thành … Mộng Ngọc, tức là mơ về … Ngọ, hơi cải lương, nhưng tránh được nhiễu sự hà đông.
Thằng thứ ba sinh năm khỉ ổng phang luôn một cái tên rất vương giả: Trần Vũ Hoàng Thân. Dòng họ tôi theo như gia phả thì từ bên Tàu sang Việt nam lập nghiệp từ mười mấy đời trước, vốn nghề nông chứ chả có chút vương thân quốc thích gì sất.
Lúc vào thăm tôi, ổng hất hàm hỏi:
-Đã đặt tên chưa ?
Nếu sanh con trai có thể ổng sẽ phán ngay cho một tên rất „ngầu“ như Phi Hổ (cọp phóng), con gái chắc là … Thúy Dần (con cọp mảnh mai). Khổ nỗi con gái mang tên Dần ở xứ âu tây này thì nghe thô kệch quá. Làm tôi lại nhớ đến chị Dậu trong truyện Tắt Đèn của Ngô Tất Tố. Tôi dám cá cuộc một ăn mười chị ấy phải là tuổi con Gà.
Ấy cái tuổi Cọp này đúng là rắc rối thật.
Hay là tôi chỉ giữ vần „xê“ của chữ „cọp“ thôi rồi đặt chại đi như Mộng Ngọc vậy ? Và quan trọng là phải không có dấu vì người Đức họ sẽ không đánh vần được.
Vần „xê“ thì có những tên hay được dùng như Cẩm, bỏ dấu đi thành Cam, nghe cũng không xuôi tai. Hay là Cát ? Con cháu gái tôi định cư bên Úc mang họ Cát. Nó hay phải thanh minh thanh nga với người Úc rằng nó vốn dòng giống Âu cơ, trải qua nhiều đời sống trên đất liền nên không còn vây như cá nữa và hoàn toàn không dây mơ rễ má gì với họ hàng nhà mèo cả.
Vần „xê đơn“ coi bộ cũng không xong. Tôi chuyển qua vần „xê kép hát“. Tôi thích nhất tên Châu. Diễm Châu, Loan Châu, Trân Châu, Minh Châu, Ngọc Châu, Anh Châu, Mỹ Châu v.v… Có biết bao nhiêu là cái tên Châu để đặt cho con gái thật đẹp. Nhưng tiếng Đức không có vần „ớ“. Châu mà không có dấu thì, hỡi ơi, nó thành ra Châu … chấu.
Cuối cùng còn lại mỗi tên Chi. Vâng, đúng vậy, tên Chi không dấu vẫn là Chi. Có một câu truyện cười như sau.
Một ông khách hỏi tên cô bán hàng:
-Cô tên chi ?
Cửa tiệm đông khách ồn ào, cô ta nghe không rõ bèn hỏi lại:
-Dạ ông muốn hỏi chi ?
-Tôi muốn hỏi cô tên chi
-Không có cô chi ở đây
-Không, tôi không hỏi cô chi
-Không hỏi chi à, thế ông hỏi gì ?
-Có chứ, tôi hỏi cô tên chi ?
-Đã bảo cô chi không có ở đây …
-Tôi không hỏi cô chi
-Không hỏi thế từ nãy giờ ông làm chi đấy?
-Tôi không làm chi, tôi chỉ muốn hỏi cô tên chi


Sau 15 phút ông khách chán nản:
-Xin lỗi đã làm phiền cô
-Dạ không có chi
-Biết rồi, khổ lắm, nói mãi …

So với chị „Dần“ thì tên Chi đã là hay hơn nhiều rồi. Nhưng cũng cần có một cái tên lót chứ ai lại chỉ trơ trẽn tên một chữ như thế ?
Lệ Chi từ điển tích vụ án Lệ Chi Viên, tức vụ án vườn vải, là vụ án mà Nguyễn Thị Lộ, một người thiếp của Nguyễn Trãi được vua Lê Thái Tông yêu quý vì sắc đẹp, bị vu oan là giết vua, Nguyễn Trãi và gia đình vì thế phải lãnh án tru di tam tộc.
Kim Chi, nguyên từ Kim Chi Ngọc Diệp tức cành vàng lá ngọc, là một món đồ rất quý, xưa thường chỉ có những „thế gia vọng tộc“ mới có, hoặc được vua ban. Món đồ quý này mang hình ảnh một cây nhỏ với thân cành làm bằng vàng ròng, điểm những chiếc lá xanh được làm từ ngọc bích.
Giao Chi là cành giao, một loại cây san hô có màu xanh hoặc đỏ. Cây giao thường được trồng gần cây quỳnh vì cây giao có cành mà không có lá. Cây quỳnh thì thân cũng là lá, lại không có cành. Hai cây này nếu trồng xen với nhau tạo nên một sự bổ sung hoàn hảo, đủ cành đủ lá. Vì vậy Quỳnh-Giao hay đi đôi với nhau như trong truyện Kiều có câu:
Hài văn lần bước dặm xanh
Một vùng như thể cây quỳnh cành giao

Huệ Chi, Lan Chi, Mai Chi là cành huệ, cành lan, cành mai.
Con bé con tôi thuộc loại cành … cây, không xứng đáng mang những tên hoa mỹ như vậy. Mà đặt tên con ai nỡ đặt Thị này, Thị nọ, không khéo thành Thị Mầu thì chết. Sau nhiều đêm mất ngủ vì nuôi … cọp tôi đã tìm ra cho con bé con tôi một cái tên vừa hoa lá cành lại nửa tây nửa ta nghe cũng không thua gì … Trần Thị Mộng Ngọc.
Đọc đến đây chắc các bạn đã đoán được tên của con bé con tôi ?

Kommentar verfassen

Trage deine Daten unten ein oder klicke ein Icon um dich einzuloggen:

WordPress.com-Logo

Du kommentierst mit Deinem WordPress.com-Konto. Abmelden /  Ändern )

Google Foto

Du kommentierst mit Deinem Google-Konto. Abmelden /  Ändern )

Twitter-Bild

Du kommentierst mit Deinem Twitter-Konto. Abmelden /  Ändern )

Facebook-Foto

Du kommentierst mit Deinem Facebook-Konto. Abmelden /  Ändern )

Verbinde mit %s