Một chuyến tàu du hành về quá khứ

Một quãng nghỉ ngắn để người ta chuyển đầu máy xe lửa về phía đuôi tàu cho hành trình trở về. Tiếng còi tàu rúc lên từng hồi, âm vang giữa khoảng không, kéo theo làn khói quyện vào ngọn gió của một buổi chiều hè đầy nắng, nghe u hoài như một lời gọi từ những năm tháng xa xôi, vọng về giữa hiện tại rồi chậm rãi tan vào khoảng trời vàng nhạt.

Con tàu tôi đang ngồi là loại xe lửa chạy bằng than đá cổ xưa — đúng cái kiểu tàu hơi nước người ta thường thấy trong những bộ phim kinh điển như Murder on the Orient Express. Được chế tạo từ tận năm 1934, chiếc tàu này nguyên trước đây là hạng nhất dành cho giới thượng lưu. Điểm quý giá nhất là toàn bộ nội thất vẫn giữ trọn nét sang trọng, tinh xảo của một thời vang bóng, tuyệt nhiên không hề có sự hiện diện của một chút chất nhựa (plastic) hiện đại nào. Vào thập niên 1950–1960, thời kỳ hoàng kim của các toa xe này, màu đỏ nhung được xem là màu sắc của sự cao cấp, quý phái và hoàng gia. Toa hạng Nhất dành cho khách có vé đắt tiền hơn, nội thất dùng màu đỏ để tạo cảm giác ấm cúng, sang trọng và khác biệt hoàn toàn ngay khi bước vào. Hạng Hai thường là màu xanh lá sẫm, dùng cho khách phổ thông, vì dễ che giấu vết bẩn từ khói than tàu hỏa hơi nước, chi phí sản xuất thấp, cùng quy ước phân biệt đẳng cấp dịch vụ rõ ràng trên sân ga, giúp nhân viên soát vé lẫn hành khách chỉ cần nhìn qua cửa sổ hoặc bước vào toa là biết ngay đâu là khu vực hạng Nhất nhờ sắc đỏ nổi bật.

Tuyến đường sắt lịch sử này mang tên Miljoenenlijn — “Tuyến đường triệu Gulden” — nằm tại vùng phía nam Limburg, chỉ cách chỗ tôi ở độ chừng mười lăm phút lái xe. Cái danh xưng xa hoa ấy vốn bắt nguồn từ chi phí kiến tạo cực kỳ đắt đỏ vào năm 1925, tốn đến 12,5 triệu Gulden, tính ra mỗi cây số đường ray đã tiêu tốn cả triệu Gulden chỉ vì địa thế đồi núi hiểm trở, phải xẻ núi, đào hào và bắc biết bao nhịp cầu. Ban sơ, nó được mở ra để chở than đá từ các hầm mỏ và đưa đón kiếp thợ cày. Đến khi ngành mỏ khép lại vào những năm sáu mươi, bảy mươi của thế kỷ trước, tuyến đường mất đi vai trò thương mại để rồi hóa thành một „nhà bảo tàng ngoài trời“ (tiếng Đức gọi là Freilichtmuseum). Từ sân ga Simpelveld, những toa tàu hơi nước lại thong thả đưa lữ khách băng qua những triền đồi thơ mộng, những thung lũng xanh mượt, những vườn cây ăn trái, những làng quê cổ kính ở Hòa Lan để bước sang tận biên giới Vetschau của Đức.

Nhìn vệt khói than tan dần vào khoảng không, tự dưng lòng tôi lại nghĩ về mấy cái video clip, reels trên mạng. Người ta đua nhau làm những đoạn phim ngắn giải thích mấy chuyện kiểu như: “Tại sao người Mỹ lại dùng thước inch, thước foot hay pound mà không dùng đơn vị đo lường là mét, là ký-lô?” hay “Tại sao Paris lại được xưng tụng là Kinh đô Ánh sáng?”. Những điều ấy vốn chẳng có gì là bí mật huyền diệu cả. Mở một cuốn sách ra đọc, người ta sẽ tỏ tường ngay. Người đời xưa vẫn bảo nhau phải đọc sách để trau dồi trí tuệ, nhưng cái cốt yếu của việc đọc sách chính là nó bắt con người ta phải biết chậm lại. Đọc một cuốn sách là chấp nhận đánh đổi thời gian. Sách không có sẵn những hình ảnh rực rỡ hay những đoạn phim chuyển động như những thứ tiêu khiển trên màn ảnh nhỏ. Chính vì không có hình ảnh minh họa sẵn, trí não ta mới buộc phải vận động để tự mình tưởng tượng ra từng khung cảnh, từng ý nghĩa đằng sau một câu văn dài hay một từ ngắn gọn, súc tích, tượng thanh, tượng hình. Cái „công phu“ („công phu“ vừa có nghĩa là „đòi hỏi nhiều công sức“, vừa mang hàm ý rèn luyện như hai chữ „Kung-fu“) tự tưởng tượng ấy mới giúp con người ta thấu hiểu sâu sắc và ghi nhớ bền lâu.

Cuộc đời mưu sinh cơm áo gạo tiền cứ cuốn phăng người ta đi. Có những trải nghiệm rất đỗi nhỏ bé — như một buổi chiều ngồi trên toa tàu hơi nước ngót nghét trăm năm tuổi này — vốn dĩ có thể dạy cho ta bao điều sâu lắng, nhưng vì bận rộn bươn chải mà ta chẳng còn đủ khoảng lặng để “tiêu hóa” và nghiền ngẫm. Nếu không có những phút giây dừng lại để suy tư, mọi trải nghiệm rồi cũng sẽ trôi qua nhạt nhòa như một cái quẹt tay vội vã trên chiếc điện thoại màn hình phẳng trơn không còn lấy một phím bấm.
Nhìn những hành khách thong thả dạo bước bên sân ga, tôi bất giác nghĩ thầm: Giá như người ta khoác lên mình những bộ trang phục của thập niên 1930, có lẽ ta sẽ cảm tưởng như thời gian vừa ngược dòng quay lại.

Tiếng còi tàu lại réo lên một hồi dài báo hiệu giờ khởi hành. Xin mời hành khách bước lên toa, chúng ta cùng bắt đầu một chuyến du hành nhỏ về lại quá khứ!

Từ ngôi sao dẫn đường của bố đến thiên hà cách mấy triệu năm ánh sáng

Có những ký ức tuổi thơ thật êm đềm, lặng lẽ đi theo ta qua biết bao dâu bể của cuộc đời. Với tôi, đó là những đêm hè xa xưa nơi quê nhà, khi bàn tay nhỏ bé còn nằm gọn trong tay bố. Giữa khoảng trời tối thẫm mênh mông, bố chỉ tay lên cao và kiên nhẫn giảng giải cho tôi cách nhìn bầu trời.
Tôi nhớ nhất những đêm có nguyệt thực. Trong khi xóm giềng ai nấy đều cố ngẩng mỏi gáy, ngước cổ lên trời để dõi theo bóng trăng bị che khuất, thì bố lại dắt tôi ra sân thượng, bưng một thau nước trong vắt đặt ngay ngắn trên nền gạch hoa. Bố bảo nhìn thẳng lên trời lâu sẽ mỏi mắt, cứ nhìn vào mặt nước phẳng lặng trong thau, bóng trăng tròn vành vạnh đang dần dần bị từng vệt bóng tối gặm nhấm. Mặt trăng sẽ hiện lên rõ mồn một, vừa dịu mắt lại vừa tường tận.


Rồi những đêm trời quang, bố lại chỉ cho tôi cách xem sao:
– Con nhìn này, muốn tìm sao Bắc Cực thì trước hết phải nhận ra chòm Đại Hùng Tinh (Big Dipper) có hình cái gáo lớn. Con chỉ cần nhìn hai ngôi sao nằm ở mép ngoài cùng của cái gáo ấy, dóng một đường thẳng vượt sang khoảng không bên cạnh, sẽ gặp ngay ngôi sao sáng nhất nằm ở vạt đuôi cán gáo của chòm Tiểu Hùng Tinh (Little Dipper). Đó chính là sao Bắc Cực. Tìm được nó rồi, con sẽ chẳng bao giờ sợ lạc lối trong đêm, vì nó luôn đứng yên ở phương Bắc.


Ngày ấy, những mẹo nhỏ của bố chỉ đơn thuần là cách ngắm cảnh đêm hay định hướng đi trong đêm tối.
Mãi sau này, khi đã khôn lớn và biền biệt phương xa, tôi mới hiểu đó chính là chiếc kim chỉ nam mà bố đã lặng lẽ gói ghém vào hành trang bước vào đời của đứa con gái nhỏ. Bao mùa mưa nắng đi qua, mỗi lần ngước mắt nhìn lên vòm trời đêm, hai chòm sao Đại Hùng, Tiểu Hùng và ánh sao Bắc Cực vẫn là di sản bé nhỏ nhưng vô giá mà bố đã để lại cho tôi.

Sống ở Đức, những đêm trời quang mây tạnh luôn là một món quà hiếm hoi của thiên nhiên.
Qua đây, tôi làm quen với hình ảnh mặt trăng cùng sao Kim (Venus) thường hay sánh đôi hò hẹn gần nhau. Sao Kim là người bạn mới đầu tiên của tôi trên bầu trời xứ lạ quê người.

Rồi vào đêm 12.8.2026 rạng sáng 13.8, nhân có hứng muốn đi “săn” sao xẹt (sao băng), tôi mày mò đọc sách báo, rủ thêm „hình nhân rờ-mọt“, là người bạn trăm năm, là ông xã, là người chồng, đạp xe trong đêm tối ra giữa một khu đồng không mông quạnh, kiên nhẫn ngồi ngẩng mỏi gáy, ngước cổ lên trời để tìm những vì „sao rơi“.
Chính những phút giây đắm mình dưới khoảng trời đêm cô quạnh ấy đã mở ra cho tôi cả một bầu trời tri kỷ mới:
– Chòm Cassiopeia, mang hình chữ W (hoặc như chữ M lật ngược) kiêu hãnh giữa không trung.
– Cụm sao Pleiades (The Seven Sisters / Thất Tinh), bảy chị em nhà Tinh Tú đứng tụ họp bên nhau vô cùng xinh xắn (Thất Tinh chứ chẳng phải “thất tình” đâu nhé!).
– Chòm Kim Ngưu (Taurus), nằm ngay phía dưới cụm Pleiades, vươn mình vững chãi và sừng sỏ.
Từ một đứa chỉ biết vỏn vẹn mỗi sao Bắc Cực nhờ bài học năm xưa của bố, tôi bắt đầu thuộc tên, quen mặt từng “cư dân” trên dải thiên hà.

Đêm hôm ấy quả là một cuộc „đi săn“ đầy ly kỳ. Mệt thì có mệt, nhưng thành quả thu về thật khiến lòng tôi ngất ngây vì „sướng“.
Từ 11h15 đêm đến khoảng 12h30 sáng, đón được 5 vì sao băng lướt qua ngoài đồng.
Từ 12h45 đến 1h00 sáng, trở về nhà nhìn qua cửa sổ, khi chòm Anh Tiên (Perseus) đã lên cao hơn, đón thêm 5 vệt sáng nữa.
Từ 2h00 đến 4h00 sáng, sau vài đợt chợp mắt „chiến thuật“, tức là ngủ mà vẫn „thấy sao“ ấy, tôi may mắn chộp thêm được 4 ngôi sao băng thật lớn nữa!
Tổng cộng là 14 sao băng! Dù lý thuyết thiên văn bảo mỗi giờ có thể đếm tới cả trăm vệt sao rơi, nhưng với tôi, 14 lần chắp tay ước nguyện là 14 lần điều ước trở thành hiện thực, bởi mỗi lần sao xẹt qua, tôi lại ước… mình sẽ nhìn thấy ngôi sao tiếp theo.
Đêm hôm sau, chưa hài lòng với con số 14 ấy, tôi ngồi chờ „sao băng qua lối“. Nhưng đợi hoài, đợi mãi mà bầu trời vẫn thăm thẳm, im lìm. Người xưa bảo „nhàn cư vi bất thiện“, còn tôi lúc đó đúng kiểu „nhàn cư vi… sốt ruột“, rảnh rỗi sinh nông nổi, buồn tay bèn hướng ống kính đại lên hư không, bấm lia vài tấm, chụp chơi cho đỡ trống trải trong đêm khuya cô tịch vì „hình nhân rờ-mọt“ đã khò khò để lấy sức hôm sau còn dậy sớm đi làm.
Nào ngờ, đến khi xem lại các hình đã chụp, tôi mới ngẩn ngơ kinh ngạc. Bức hình tôi vô tình chụp được không phải là vài đốm sáng ngẫu nhiên, mà chính là thiên hà Andromeda, một món quà bất ngờ từ một phút „nhàn cư vi“.
Andromeda là thiên hà khổng lồ nằm gần dải Ngân Hà (Milky Way) của chúng ta nhất. Nó cách trái đất chừng 2,5 triệu năm ánh sáng và quy tụ đến 1.000 tỷ ngôi sao. Trong vũ trụ bao la, Andromeda và dải Ngân Hà của chúng ta đang từng bước tiến lại gần nhau, dự báo sẽ hòa nhập thành một thiên hà khổng lồ trong vài tỷ năm tới.
Nghĩ lại mà thấy nhiệm màu khôn xiết. Mỗi khi ta ngước nhìn Andromeda, kỳ thực ta đang nhìn về một hình ảnh của nó từ 2,5 triệu năm về trước (Andromeda ngày nay rất có thể đã trông khác so với trong bức hình tôi chụp). Ánh sáng dệt nên hình bóng thiên hà xa xôi ấy trong ống kính thực chất đã rong ruổi giữa khoảng không mênh mông suốt ngần ấy thời gian, từ thuở con người hiện đại còn chưa xuất hiện trên mặt đất. Tôi bấm máy ở thì hiện tại, nhưng lại thu vào ống kính một hình bóng quá khứ đã xa xôi cách đây mấy triệu năm.

Tất cả những trải nghiệm kỳ thú này, suy cho cùng, đều bắt đầu từ cái thau nước soi bóng trăng năm nào và những đêm hè xa thẳm của tuổi thơ, nơi có người bố kính yêu đang tỉ mỉ dạy đứa con gái nhỏ cách tìm ngôi sao hướng Bắc.

Cảm ơn bố đã gieo vào tâm hồn con tình yêu với những vì sao, để hôm nay, dẫu đứng dưới khoảng trời Âu xa xứ, con vẫn luôn biết cách ngước nhìn lên cao và thấy lòng mình không bao giờ lạc lối.

Passion Love im Amanoi

Als Geschenk für die Gäste einer exklusiven Hochzeit im Amanoi Resort ausgewählt, steht das rote Perlenherz Passion Love aus der Kollektion Hearts of Love (link zur Webseite der Perlenherzen) für Liebe, Verbundenheit und wertvolle Erinnerungen.

Das Amanoi zählt zu den luxuriösesten und exklusivsten Resorts Vietnams. Es befindet sich im Nui Chua Nationalpark, einem UNESCO-Biosphärenreservat, in der Vinh Hy Bucht. Amanoi liegt malerisch auf einem Hügel und bietet atemberaubende Ausblicke auf die Strände und die Bucht.

Amanoi bietet es absolute Privatsphäre, erstklassigen Service und ein einzigartiges Ambiente. Daher wird es häufig als Veranstaltungsort für besondere Anlässe wie exklusive Hochzeiten gewählt.

Ein Symbol bleibender Liebe

Ein besonderer Moment verdient ein besonderes Symbol.

Das rote Perlenherz Passion Love aus der Kollektion Hearts of Love wurde als Erinnerungsgeschenk für die Gäste einer luxuriösen Hochzeit im Amanoi ausgewählt. Es ist nicht nur ein bedeutungsvolles Andenken, sondern auch Ausdruck von Stil, Eleganz und Feingefühl. Die Wahl dieses Herzens für einen so besonderen Anlass unterstreicht seine einzigartige Ausstrahlung und macht es zu einem würdigen Begleiter der schönsten Momente des Lebens.

Jedes Perlenherz trägt eine Botschaft von Liebe, Glück und einem verheißungsvollen Neuanfang in sich. Es wird in einem eleganten Organzabeutel präsentiert und von einer kleinen Karte begleitet – als herzlicher Dank an jeden einzelnen Gast.

Wenn Brautpaare ihren großen Tag an außergewöhnlichen Orten feiern, möchten sie ihren Gästen ebenso außergewöhnliche Erinnerungen schenken. Die liebevoll gestalteten Perlenherzen werden dabei zu einem charmanten Blickfang auf festlich gedeckten Tischen und tragen zu einer stilvollen, warmen und einladenden Atmosphäre bei.

Ein Geschenk für unvergessliche Anlässe

Perlenherzen sind die ideale Geschenkidee für besondere Ereignisse wie Hochzeiten, Jubiläen oder bedeutende Feiern. Als dekorative Tischgeschenke schaffen sie eine elegante, emotionale Atmosphäre und unterstreichen die Liebe zum Detail, die jede Veranstaltung einzigartig macht.

Die hübschen, liebevoll gefertigten Perlenherzen entstehen im Nhật Hồng Blind Home (Mái ấm khiếm thị Nhật Hồng). Dadurch tragen sie neben ihrer ästhetischen Schönheit auch eine tiefgreifende soziale Bedeutung. Sie sind nicht nur ein Erinnerungsstück, sondern zugleich ein Ausdruck von Wertschätzung und guten Wünschen für jeden Gast.

Link zur Webseite der Perlenherzen

Ein kleines Geschenk – Ein großer Traum

Mit dem Kauf eines Produkts aus der Kollektion Hearts of Love erwerben Sie nicht nur ein wunderschönes handgefertigtes Kunstwerk. Sie helfen zugleich dabei, Träume zu fördern, Chancen zu schaffen und Liebe weiterzugeben – an Menschen, die trotz schwieriger Umstände mit Mut und Hoffnung ihren Weg gehen.

Passion Love tại Amanoi

Được lựa chọn làm quà tặng cho khách mời tại một lễ cưới sang trọng ở Amanoi, trái tim hạt cườm màu đỏ Passion Love từ bộ sưu tập Hearts of Love (link của website về sản phẩm trái tim hạt cườm) là biểu tượng của tình yêu, sự gắn kết và những kỷ niệm đẹp.

Amanoi là một trong những khu nghỉ dưỡng sang trọng và độc quyền bậc nhất Việt Nam, tọa lạc giữa khung cảnh thiên nhiên nguyên sơ của Vườn Quốc gia Núi Chúa và vịnh Vĩnh Hy. Nơi đây nổi tiếng với không gian riêng tư tuyệt đối, dịch vụ đạt tiêu chuẩn quốc tế và thường được lựa chọn để tổ chức những sự kiện đặc biệt như các lễ cưới sang trọng.

Câu chuyện “Tình yêu được giữ lại”

Một khoảnh khắc đẹp xứng đáng được lưu giữ bằng một biểu tượng đẹp.

Được lựa chọn làm quà lưu niệm cho khách mời tại một lễ cưới sang trọng ở Amanoi, trái tim hạt cườm màu đỏ Passion Love từ bộ sưu tập Hearts of Love không chỉ là món quà lưu niệm ý nghĩa mà còn thể hiện sự tinh tế và thanh lịch. Đây là minh chứng cho sức hút của một sản phẩm đủ đặc biệt để được hiện diện trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất của cuộc đời.

Mỗi trái tim hạt cườm mang theo thông điệp về tình yêu, may mắn và những khởi đầu tốt đẹp, được đặt trong một túi organza trang nhã, kèm theo một thẻ nhỏ như lời cảm ơn gửi đến từng vị khách mời.

Khi cô dâu chú rể lựa chọn tổ chức ngày trọng đại tại những địa điểm đặc biệt, họ cũng mong muốn tìm thấy những món quà thật ý nghĩa dành cho khách mời. Những trái tim hạt cườm xinh xắn trở thành điểm nhấn dễ thương khi được đặt trên bàn tiệc sang trọng, góp phần tạo nên một không gian trang nhã và ấm áp.

Món quà cho những sự kiện đáng nhớ

Trái tim hạt cườm là lựa chọn hoàn hảo để làm quà tặng trong các dịp đặc biệt như đám cưới, lễ kỷ niệm hay sự kiện quan trọng. Khi được đặt trên bàn tiệc, những trái tim nhỏ xinh góp phần tạo nên một không gian trang nhã, ấm áp và đầy cảm xúc, làm nổi bật sự chăm chút trong từng chi tiết của buổi lễ.

Với thiết kế xinh xắn, dễ thương, trái tim hạt cườm, làm tại Mái Ấm Khiếm Thị Nhật Hồng, còn mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc, không chỉ là một món quà lưu niệm mà còn là lời chúc yêu thương gửi đến mỗi vị khách mời.

Link của website về sản phẩm Trái tim hạt cườm

Một món quà nhỏ – Một ước mơ lớn

Khi bạn chọn Hearts of Love, bạn không chỉ mua một sản phẩm thủ công đẹp mắt, mà còn đang chung tay nuôi dưỡng những ước mơ, tạo cơ hội và lan tỏa yêu thương đến những người đang nỗ lực vượt qua khó khăn.

Tặng

Tôi bắt đầu làm quen với nhạc AI khi nó còn sơ khai – lúc ấy còn chưa hát được tiếng Việt. Đến khoảng 2023, Suno AI ra đời, và tôi lại hăng say “chiến đấu” tiếp, vì giờ AI đã hát được tiếng Việt rồi.

Nhạc Suno lúc đó vẫn còn nhiều giới hạn, đặc biệt với giai điệu Việt Nam, mà tôi thì kiểu cả thèm chóng chán, nên lại… bỏ đó một thời gian.

Gần đây, anh Dương Kim Dũng cùng anh trai đã “tái chế” ca khúc phổ từ bài thơ “Tặng” trong tuyển tập “Tình như cổ tích” của tôi (aka Aza Lee). Nghe xong mà buồn da diết, chạm tận cùng cảm xúc mà bài thơ muốn gửi gắm.

Vì vậy nên tôi chia sẻ lại đây, vừa giới thiệu nho nhỏ, vừa quảng cáo cho nhóm Music Production RaidenTenMusic. Ai từng là “người yêu cũ” mà nghe bài này chắc… “nhảy lầu tại chỗ” luôn!

Video có cameo “nhân vật chính”, hình chụp khoảng 1987–1988, dùng Vidnoz AI (free version) để chuyển hình thành video sống động. Video cũng có subtitle sẵn, muốn đọc lyrics thì nhớ bật CC trên YouTube (góc dưới bên phải nhé).

Nâu đỏ hay đen?

Mới đây, đứa con gái đáng yêu nhất trên đời này của tôi đòi nhuộm tóc màu nâu đỏ. Không phải tôi không thích màu nâu đỏ, cũng không phải tôi bài bác việc nhuộm tóc, mà chính là sự kết hợp giữa tuổi tác và việc nhuộm tóc làm tôi bị „một phút suy tư“.

Đứa con gái đáng yêu nhất trên đời này của tôi có mái tóc đen tuyền. Đen như màn đêm, dù có ánh trăng và hàng ngàn ngôi sao sáng lấp lánh vẫn cần ánh sáng điện để có thể nhìn thấy mái tóc huyền, đen như đêm ba mươi.

Tôi yêu màn đêm. Ban đêm thì không phải làm việc. Giấc ngủ đêm giúp cơ thể hồi phục, tái tạo tế bào và giúp chúng ta trông khỏe mạnh, tràn đầy năng lượng vào ban ngày. Tôi không thể nói rằng tôi yêu tóc đen như yêu màn đêm. Đôi khi tóc đen, đen nhánh quá đỗi, nhất là khi tuổi tác đã đến, khiến những sợi tóc bạc ở người châu Á như những sợi chỉ trắng lạc loài, xen lẫn trong mái tóc đen trẻ đẹp, quý phái.

Tôi mất ngủ vì lướt mạng suốt đêm. Tôi phát hiện ra rằng luật pháp cấm tiệm hớt tóc nhuộm tóc cho trẻ em dưới 16 tuổi vì trong thuốc nhuộm tóc chứa các chất hóa học có thể gây sốc. Một cô bé ở Anh đã chết vì một cơn sốc như vậy ngay trong tiệm khi đang trong quá trình thay đổi màu tóc.

Đứa con gái đáng yêu nhất trên đời này của tôi bị dị ứng nhiều thứ. Dị ứng với Đi-Ngủ-Trước-Mười-Một-Giờ, dị ứng với Quần-Áo-Dơ-Phải-Bỏ-Vào-Giỏ-Giặt, dị ứng với Đồ-Không-Được-Vứt-Lung-Tung-Trên-Sàn và vô số những dị ứng khác liên quan đến sự gọn gàng và kỷ luật. Vì vậy, tôi rất lo lắng khi đọc về việc dị ứng với thuốc nhuộm tóc. Tôi và đứa con gái đáng yêu nhất trên đời này của tôi đã thảo luận khô nước miếng, cãi nhau sùi bọt mép, tóm lại là tình hình rất căng thẳng, không tìm ra giải pháp gì có thể giúp ích cho cả sư tử mẹ lẫn chó sói con.

Vấn đề sau đó được tạm gác lại vì những lo toan cho kỳ nghỉ hè gần kề.

Saint-Hubert. Con đường mua sắm dài hàng cây số ở Montreal. Tiệm bán quần áo. Tiệm bán giày. Tiệm bán nữ trang. Và các tiệm bán tóc nối kẹp. Thông tin thêm cho những bà mẹ lần đầu tiếp xúc với chủ đề này: Tóc nối kẹp là một cách nhanh chóng để tóc làm tóc dài thêm ra hoặc có lọn màu vàng, màu nâu, màu đỏ. Chúng ta chỉ cần kẹp nó vào tóc. Tóc ở kẹp có thể là tóc thật hoặc tóc giả, và có đủ MÀU SẮC để lựa chọn (xin chú ý, chỗ nhấn mạnh ở đây là từ “màu sắc”). Đứa con gái đáng yêu nhất trên đời này của tôi rất rành về tóc nối kẹp. Con bé thuyết phục tôi rằng nó sẽ trông như những sợi tóc nhuộm thật. Còn người bán hàng thì đảm bảo với tôi có thể nhuộm, cắt, uốn và tạo kiểu tóc nối kẹp như tóc thật và chúng không gây hại cho tóc tự nhiên. “Không gây hại” vang lên như tiếng kêu „cạch“ của chiếc chìa khóa khi mở được kho báu.

Chỉ có cái giá cả làm tôi hơi bị bối rối một chút. Một hộp với vài sợi tóc giả mỏng teng giá … 100 đô la. Đó là giá xướng lên ban đầu. Ngoại hình anh bán hàng có nhiều nét Trung Đông, lông mày rậm, râu ria xồm xoàm trông như hải tặc. Sau một … giây – tôi chưa kịp tính nhẩm xem chuyển sang tiền Euro là bao nhiêu – thì giá xuống còn 80 đô la cho 2 hộp và khuyến mãi thêm một hộp tóc nối kẹp không trọn bộ (một bộ có 1 lọn tóc giả với 5 kẹp, 1 lọn với 4 kẹp, 1 lọn với 3 kẹp, 2 lọn với 2 kẹp) mà anh ta gọi là „một món quà cho tình bạn của chúng ta“ (mãi tận đến hôm nay tôi vẫn không nhớ ra tình bạn đó bắt đầu từ đâu?). Liệu tôi có bị lừa không thì tôi không dám quả quyết vì tôi không còn sức để đi cửa hàng khác kiểm tra giá cả.

Thành thật mà nói, đây không phải là một cuộc giao dịch tồi vì tóc nối kẹp thực sự là một giải pháp tuyệt vời. Mỗi khi đứa con gái đáng yêu nhất trên đời này của tôi đi bạc-ti (Party, không phải là bạc tỉ), đít-cô đít-cậu (Disco), mà muốn thay đổi diện mạo, chỉ cần kẹp tóc nối vào thì ngay lập tức, trong bóng tối của màn đêm, một Miley Cyrus với các kiểu tóc từ nâu đến đỏ yểu điệu xuất hiện trước màn hình.

Với tôi, điều quan trọng duy nhất là tôi có thể ngủ ngon giấc, không phải trằn trọc vắt tay lên trán lo lắng về các quy định, luật lệ bảo vệ trẻ em dưới 16 tuổi.

11 năm sau …
Chó sói con lâu lâu lại đi thay đổi màu tóc, cứ y như là Kristen Stewarts, lúc nâu, lúc vàng, lúc đồng đỏ. Còn sư tử mẹ thì ngày càng bệ vệ với bờm đen loang đốm bạc. Đã đến lúc tái xử dụng tóc nối kẹp để có thể ngủ ngon giấc, không phải trằn trọc vắt tay lên trán lo lắng về giá cả thuốc nhuộm tóc ngày càng bị lạm phát.

Con ve sầu Lê Quí Đôn

Năm nay, cựu học sinh Lê Quí Đôn bên Paris tổ chức họp mặt, mời một số thầy cô mà trong đó có thầy Mun Pierre là thầy dạy Pháp văn lớp 5/6 của tôi, niên khoá 1973–1974. 

Lê Quí Đôn là một trường Việt–Pháp, tức là cũng học chương trình Việt như các trường khác nhưng đặc biệt hơn, chúng tôi được học Pháp văn từ lớp Một, một phương pháp sư phạm mà bên Đức này, mãi đến năm 2010, Bộ Giáo dục nước Đức mới đưa ra việc học sinh ngữ chính là Anh văn sẽ được bắt đầu từ lớp Một, vì trình độ tiếng Anh của học sinh Đức so với các nước Bắc Âu khác như Hòa Lan, Na Uy, Thụy Điển v.v. rất là … í ẹ. Cái chuyện ông thủ tướng Đức bắt tay thắm thiết tình „hữu nghị anh em“ với tổng thống Mỹ Reagan và nói „You can say you to me“ là một câu chuyện hài hước mà mãi cho đến bây giờ người ta vẫn hay đem ra làm bằng chứng để khuyến khích việc học sinh ngữ từ lớp Một, vì khổ cái nước Đức là xứ tự do dân chủ, thằng nào chiếm được đa số là thằng đó thắng, nên vẫn có những suy nghĩ đối lập cho rằng học nhiều, ngu nhiều, không học …. không ngu, nên không cần học tiếng Anh sớm như vậy. 

Vì Mít ta nghĩ xa hơn, nên hồi lớp 5/6 tôi thật là diễm phúc được học Pháp văn với thầy Mun Pierre, một mơ ước của tất cả các nữ học sinh tiểu học Lê Quí Đôn thời bấy giờ. Đố các bạn biết tại sao? Vì thầy Mun Pierre (cho đến bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao chúng tôi lại gọi thầy bằng cả tên lẫn họ trong khi các thầy cô khác thì nếu là thầy cô dạy tiếng Việt thì chỉ gọi tên như cô Nương, cô Lang … còn mà thầy cô dạy Pháp văn thì gọi bằng họ như Madame Azzie) đẹp trai như tài tử xi-nê-ma Alain Delon. Đây là hình thầy hồi đó: 

Thầy Mun Pierre 

Năm 5/6 là năm tiếng Tây tiếng U của tôi lưu loát nhất vì tôi muốn được là học trò cưng của thầy. Chỉ duy nhất một điều đó thôi. Tôi hãnh diện được thầy kêu lên đọc recitation bài „La cigale et la foumi“ mà cho tới bây giờ tóc … đủ màu (do nhuộm) tôi vẫn không quên … hai câu đầu: 

La cigale, ayant chanté 

Tout l’été …. 

Cũng nhờ vậy mà năm đó là năm „huy hoàng“ nhất của tôi, đi đâu tiệc tùng vui chơi gì, ông ngoại cũng dắt tôi theo … làm trò vì tôi vừa đọc bài recitation, vừa khoa tay, khoa chân, trợn mắt, trợn tai như một đứa Tây con, nên lúc nào cũng được các ông bà bạn của ngoại tôi vỗ tay ầm ĩ và thưởng nào kẹo, nào bánh, nào lời khen … ông ngoại (là có đứa cháu gái giỏi thế). Phải kể thêm rằng, thời đó muốn tỏ ra mình thuộc giới phong lưu thì nói chuyện phải xen tiếng Tây, gọi nhau „moi, toa“ ơi ới, hoặc đôi khi nói toàn cái tiếng Tây mà sau này khi sang Đức, học lại Pháp văn với thầy cô người Đức, tôi mới biết ông ngoại nói tiếng Tây rặt âm hưởng … Nghệ An, vì cô giáo người Đức dạy Pháp văn của tôi nói tiếng Tây nếu ai không biết không thể nào đoán ra cô là Đức Arier (Aryan/ Aryens) chính thống. 

Đi dạy, lúc nào ông thầy Alain Delon cũng ăn mặc rất bảnh bao nên tuy thầy không cao lắm vẫn có vẻ uy nghi của một nhà giáo, đủ làm chúng tôi nể sợ. Tôi không được học tư thêm với thầy vì, thứ nhất, ba mẹ tôi chỉ chìu ý ông ngoại mới cho tôi học trường tiếng Tây chứ ba mẹ tôi học Anh văn là sinh ngữ chính, cho nên ba mẹ tôi chẳng thiết tha gì việc tôi đọc recitation con ve hay con dế cả. Thứ hai, là nhà tôi cũng chẳng giàu có gì, nhà có một cái bảng to đùng như ở trong lớp học, tối nào ba tôi cũng dạy „tư“ thêm tụi tôi môn toán, hiểu không hiểu cũng không dám hỏi lại vì ba tôi nghiêm lắm. Nhưng tôi vẫn hiểu lờ mờ là ông thầy „Delon“ của tôi rất công bằng, không phải vì học tư thêm ở nhà thầy mà được thầy ưu ái hơn, qua bằng chứng là … tôi, bởi tôi đã được làm con ve sầu kêu ve ve suốt … năm 5/6 ấy. 

Con ve sầu Lê Quí Đôn 

Hôm rồi, đi thăm cô Nương, ngồi nghe cô kể chuyện ngày xưa, tôi mới biết thầy dạy tư rất có hiệu quả, và mấy chục năm sau thầy cũng không quên là cô đã đem tặng vợ thầy một chiếc cà rá thay lời cám ơn sự dạy dỗ của thầy. 

Từ 1975, những ý niệm về ông thầy „Delon“ của tôi chỉ duy nhất còn sót lại qua tấm hình chụp lớp 5/6 và hai câu đầu của bài con vẻ, con ve. Chẳng bao giờ tôi nghĩ sẽ gặp lại thầy vì dù có sang được xứ Tây Âu thì tìm đâu ra thầy trong 65 triệu người Pháp mắt xanh mũi lõ? 

Hôm con nhỏ bạn tôi ríu rít khoe đã liên lạc được với thầy, tôi tưởng nó … diễu dở, vì tất cả những gì chúng tôi biết về thầy chỉ duy nhất là cái tên Mun Pierre aka (as known as) Alain … „Delon“. Vui buồn lẫn lộn trong tôi. Tôi „gồng“ hết sức, ăn gian xài luôn ông „Gú Gồ“ (Google), mà chỉ viết được vài dòng hỏi thăm thầy, và không quên hỏi thầy còn nhớ „con vẻ, con ve“ ở trường tiểu học Lê Quí Đôn ngày xưa không? Đương nhiên thầy không thể trả lời „ve nào?“ được, mặc dù tôi biết thầy không nhớ tôi là cái chắc, vì cuộc đời của thầy lên xuống, lưu lạc từ xứ này qua xứ khác, trong đại dương mênh mông của thầy tôi chỉ là một hạt cát bé tí. 

Tôi đang lo sốt vó là tới này gặp lại thầy tôi biết nói gì đây khi con ve ngày xưa bây giờ chỉ rặn ra được … một câu „em cà phê no, xin vú lê“ (un café noir, s’il vous plaît) là chấm dứt chương trình của ban Tùng Lâm rồi. 

Hỡi các bạn Lê Quí Đôn „yêu vấu“ của tôi, ai sẽ tình nguyện làm con ve sầu cho tôi kỳ họp mặt tại Paris này đây? 

La cigale, ayant chanté 

Tout l’été, 

Se trouva fort dépourvue. 

Quand la bise fut venue: 

Pas un seul petit morceau 

De mouche ou de vermisseau. 

Elle alla crier famine 

Chez la Fourmi sa voisine, 

La priant de lui prêter 

Quelque grain pour subsister 

Jusqu’à la saison nouvelle. 

„Je vous paierai, lui dit-elle, 

Avant l’Août, foi d’animal, 

Intérêt et principal.“ 

La Fourmi n’est pas prêteuse; 

C’est là son moindre défaut. 

„Que faisiez-vous au temps chaud?“ 

Dit-elle à cette emprunteuse 

– Nuit et jour à tout venant 

Je chantais, ne vous déplaise 

– Vous chantiez? j’en suis fort aise 

Eh bien! dansez maintenant. 

ps: Bài này tôi viết năm 2014, năm nay là 2024, thời kỹ nghệ „Trí tuệ nhân tạo“ (Artificcial Intelligence) đang phát triển mạnh giúp tôi có thể tự sáng tác một bài nhạc „Ve và Kiến“ bằng Suno AI (Suno ra đời ngày 20.12.2023), xin trình làng xem cho vui cửa vui nhà.