Kirschblüte

Fotograf: Nicholas N. Dang
Tiếng Việt

Ich bin geboren und aufgewachsen in Saigon, daher ist das Tet-Fest für mich ein mit der gelben Farbe der „Mai“-Blume, Blüte der Ochna serrulata, eine Pflanzengattung der Nagelbeergewächse, geprägtes Bild. Wir hatten auch so eine Pflanze auf dem Balkon. Jedes Jahr, wenn der Frühling sich näherte, sah ich wie mein Vater liebevoll die einzelnen Blätter abzupfte und jeden kleinen Ast stützte, damit genau am ersten Neujahrstag die rispenartigen Blüten mit ihrer gelb leuchtenden Pracht als Quelle für die bewunderten Blicken der Gäste dienen konnten. Es sollte Glück bringen, so eine Sage. Aber ich persönlich finde die „Mai“-Blume etwas zu dominierend. Ihre gelbe Farbe steht in Kontrast mit der roten Farbe der Kalligrafie-Schriftbilder und der satt grünen Farbe des Neujahrskuchens. Ich liebe Kirschblüten. Im Süden gibt es keine Kirschblüte. Die einzige Kirschblüte, die ich kenne, war eine Art wild wachsende Pflanze mit sehr kleinen zart rosafarbenen Blüten. Meine Mutter machte damals ihre Ausbildung zur Grundschullehrerin in Đà-Lạt – die Franzosen nannten es „Klein Paris“ – eine charmante Stadt im Hochland, etwa 300 km nördlich von Saigon mit vielen Villen in europäischem Stil. Ich erinnere mich noch heute an die kunstvolle Form der wilden Kirschblütenzweige, die mich so sehr faszinierten, dass ich meine Angst vor den engen serpentinartigen Pässen für einige Momente völlig vergaß.
Mein Großvater erzählte mir oft von den Erinnerungen an seine Heimat im fernen Norden. Ich träumte von einem farbenfrohen Blumenmarkt zum Tet-Fest. Die jungen Mädchen schlenderten in bunten traditionellen Trachtenkleidern durch die engen Gassen, und irgendwo stand mein Großvater wartend auf seine erste große Liebe mit einem Kirschblütenzweig in der Hand.
Obwohl mein Großvater vor langer Zeit nach der Teilung Vietnams in den Süden ausgewandert war, hielt er an den Bräuchen seiner Heimat fest. So gab es bei uns zum Neujahr immer die traditionellen Gerichte aus dem fernen Norden. Nur auf Kirschblütenzweige als Tet-Fest Dekoration musste er verzichten. Er erzählte mir, dass die Kirschblüten, die er kannte, wahrscheinlich aus China und mit Sicherheit nicht aus Japan stammten, da nach seiner Theorie kein Chinese von seinem „Volksfeind“ einen Kirschblütenzweig, die zugleich die Volksblume der Japaner ist, schenken ließ. Zwischen Japan und den Vereinigten Staaten besteht jedoch keine ethnische Feindschaft – bis auf eine kleine Unstimmigkeit bezüglich der Atombomben auf Hiroshima und Nagasaki – und so bestimmen heute die Zierkirschen die malerische Landschaft am Potomac Fluss sowie das bunte Treiben des Cherry Blossom Festival zwischen März und April in der amerikanischen Hauptstadt Washington.
cherry3
Auch in Deutschland ist das Kirschblütenfest längst Teil seiner Kultur geworden. Jedes Jahr im Mai feiern in einigen Städten Deutschlands wie Hamburg, Düsseldorf Deutsche und in Deutschland lebende Japaner gemeinsam das Kirschblütenfest. Es werden verschiedene japanische Kampfsportarten wie Judo, Karate, Sumo oder die Kunst des Bogenschießens, Kyudo, demonstriert. Verkleidete Samurai oder Manga-Figuren sind ein Augenschmaus. Der krönende Abschluss ist ein Feuerwerk im nächtlichen Düsseldorf auf dem Rheinufer und über die Alster in Hamburg.
Ich war noch nie in Japan, um mich mit dem Mythosvergleich zwischen dem Samurai und der Kirschblüte näher zu beschäftigen. Es geht dabei um das Ideal, das Leben mit einer Leichtigkeit hinzugeben, die mit dem Herabfallen der Kirschblüten verglichen wird: A flower is a cherry blossom, a person is a Samurai.
Denn die Schönheit, die die Kirschblüte aus dem zarten Rosa der Knospe, dem reinen Weiß beziehungsweise dem kräftigen Rosa der offenen Blüte und dem leisen Fall der unverwelkten Blütenblätter erstrahlt, ist so edel wie das Leben und Sterben eines Samurai.
Ich habe bisher die Hauptstadt der Vereinigten Staaten noch nicht besucht, um von dem Charme des Potomac River verführen zu lassen, wenn im Frühling die Kirschblüten blühen. Auch kann ich die Anmut der chinesischen Kirschblüte, die die weibliche Schönheit symbolisiert, nicht nachempfinden. Es wurde erzählt, dass ein Jüngling auf seinem Wanderweg ein Mädchen sah, das so hübsch wie die Kirschblüte in ihrem Garten war. Inspiriert durch ihre Schönheit schrieb er fortan ein Gedicht, hing es an ihre Haustür und ging fort. Das Mädchen verliebte sich in seine poetischen Zeilen so sehr, dass sie an Liebeskummer verstarb.
Für mich ist die Kirschblüte ein Stück Erinnerung an meinen Großvater mit den Erzählungen von seiner fernen Heimat im Norden und an meinen Fahrten entlang der mit wilden Kirschblüten geschmückten Gebirgspässe.

cherry4

Tản mạn hoa đào

Tôi sinh ra và lớn lên ở Sài-Gòn nên hình ảnh ngày Tết đối với tôi là những cành mai vàng rực rỡ. Thậm chí nhà tôi cũng có trồng một cây mai Tứ-Quý. Mỗi độ xuân về ba tôi lại cặm cụi cắt cành, tỉa lá để có những chùm bông mai thật to, rộ lên vào sáng mồng một. Nhưng tôi không thích hoa mai cho lắm, có lẽ vì màu hoa rực rỡ quá, chọi hẳn với màu đỏ của mấy câu đối Tết và màu lá dong của bánh chưng xanh. Từ ngày còn bé tôi đã mê hoa đào. Ở miền nam không có hoa đào. Mẹ tôi học trường sư phạm đào tạo giáo viên tiểu học được bổ nhiệm về Đà-Lạt nên tôi vẫn nhớ mãi những cành đào dại mọc trên con đường đèo đi đến
Phố núi cao, phố núi đầy sương
Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn
Anh khách lạ đi lên đi xuống
May mà có em đời còn dễ thương …
(Thơ : Vũ Hữu Định – Phổ nhạc: Phạm Duy)

Những cành đào dại này hoa chỉ phơn phớt hồng, cánh hoa nhỏ và thưa, cành thì uốn lượn đủ kiểu trông rất lạ mắt. Nó làm tôi quên đi nỗi sợ hãi khi phải đi qua những ngọn đèo quanh co, vực sâu hun hút nhìn không thấy đáy. Nhưng tôi chỉ được ngồi trên xe đò ngắm mà thôi chứ chưa hề được cầm một cành đào dại trong tay.
Ông ngoại tôi hay kể tôi nghe về quê hương đất bắc mà trong trí óc non nớt của tôi nó xa lắc xa lơ tôi không thể nào tưởng tượng ra nổi. Nhưng tôi lại hình dung ra được một cảnh chợ hoa với màu hồng thắm của những cành đào trong mấy tấm hình đen trắng đã ngã sang vàng ố mà ngoại tôi còn lưu lại. Mấy chuyện kể của ngoại tôi luôn có bóng dáng hoa đào trong đó. Tôi có lần dám hỏi ngoại có thầm thương trộm nhớ cô gái Hà thành nào không (bà ngoại tôi quê ở Nghệ An) thì bị ngoại tôi cú một phát vào đầu đau điếng.
Ông ngoại tôi rất phong kiến nên dù di cư vào nam đã lâu ngoại tôi vẫn giữ những phong tục ngày tết ở miền bắc như phải có nồi thịt đông ăn với dưa chua, chè kho, bóng xào v.v… Chỉ có hoa đào là ngoại tôi chịu chết, không kiếm được ở đâu ra. Ngoại tôi nói rằng ngoại không phải là dân chơi hoa nên cũng không sành về đào lắm, nhưng hoa đào ở „miền bắc xa lắc xa lơ không tưởng tượng ra nổi“ của ngoại có lẽ xuất xứ từ bên Trung Hoa nhưng chắn chắn không phải là hoa đào có nguồn gốc ở xứ Phù Tang vì Tàu và Nhật vốn không ưa nhau thì hoa đào Nhật không thể chấp cánh bay qua Tàu được. Còn Nhật với Mỹ thì tuy quan hệ có bị trục trặc vì mấy quả bom nguyên tử ở Hiroshima và Nagasaki nhưng không có hiềm khích dân tộc nên Nhật sẵn sàng tặng Mỹ vài cành anh đào đem về làm kiểng ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn.
daoNgay cả ở Đức lễ hội hoa anh đào của đất nước mặt trời mọc đã từ lâu trở thành một phần trong nền văn hóa của họ. Hàng năm vào tháng năm ở vài thành phố như Hamburg, Düsseldorf người Đức và người Nhật sinh sống ở đây cùng tổ chức ăn mừng lễ hội hoa đào kèm theo nhiều hoạt động văn hóa khác.
Tuy không có cảnh rừng đào núi Phú-Sĩ nhưng ta thấy như đang ở Nhật bản với các món Sushi, các môn võ thuật Judo, Karate, Sumo, nghệ thuật bắn cung Kyudo, hay những người hóa trang thành Samurai, Manga v.v. Lễ hội bao giờ cũng kết thúc bằng một màn bắn pháo bông thật đẹp trên dòng sông Rhein ở Düsseldorf hay sông Alster của Hamburg.
Tôi chưa có dịp sang xứ Phù Tang để thấm hiểu được ý nghĩa của câu

 

A flower is a cherry blossom, a person is a Samurai
Nếu là hoa, xin làm hoa anh đào, nếu là người, xin làm một võ sĩ đạo

 

vì tất cả các loài hoa đều rụng khi đã hoặc bắt đầu tàn, riêng hoa anh đào là loại hoa duy nhất rụng ở độ còn đang tươi thắm, cũng như người võ sĩ đạo sống là phụng sự hết mình và biết chết một cách cao đẹp.
Tôi cũng chưa hề đặt chân đến thủ đô Hoa Kỳ để thưởng thức cảnh hoa đào nở bên dòng sông Potamac và cũng chưa thấy hoa đào của Thôi Hộ:
Khứ niên kim nhật thử môn trung
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong
(Đề Tích Sở Kiến Xứ)

Dịch là
Năm ngoái ngày nầy qua cánh song
Đào hoa phản ánh má ai hồng
Người xưa nay đã về đâu nhỉ!
Chỉ thấy hoa cười trong gió đông

Tôi không là tử sĩ Thôi Hộ vì thấy một tuyệt sắc giai nhân đứng dựa cành đào mà cảm xúc viết bài thơ gài vào cánh cửa rồi bỏ đi để Đào hoa nữ tương tư biếng ăn rồi chết. Thơ văn Trung Hoa nó cao siêu quá, nó xa lạ với tôi quá. Tôi chỉ nhớ những cành đào cười với tôi trên tuyến đường xe đò cao nguyên đèo heo hút gió và hoa đào trong ký ức một thằng bé con về „miền bắc xa lắc xa lơ không tưởng tượng ra nổi“ của ngoại nó.

Notdurft-Voucher-Modell

Fast jeder Autofahrer kennt Serways auf Autobahnraststätten: man wirft 70 Cent oder mehr rein, bekommt einen Bon im Wert von 50 Cent, erledigt sein „Geschäft“, dann überlegt man, wie man den Voucher am besten gleich loswerden kann: Eine Tasse Lavazza Kaffee für 2,50 € anstatt 3,00 €, wenn man den Serways-Voucher abgibt. Hat man 2 Voucher, weil man zu zweit unterwegs ist, bezahlt man dann nur 2 € für den Kaffee.
Neulich waren wir am Düsseldorfer Hauptbahnhof. Dort gibt es das ansprechende Modell mit dem Namen „rail & fresh WC“. Das Notdurft-Voucher ist hier etwas ausgeklügelter: der Pissoir-Gang kostet 1 € und man kann pro Einkauf nur ein Wert-Bon im Wert von 50 Cent einlösen. Wenn man also zu zweit unterwegs ist und sich „erleichtert“ fühlen möchte, wirft man insgesamt 2 € (Häufig ist eine Kontrollperson am Übergangspunkt anwesend) rein, und um anschließend weitere 4 € für 2 Tassen Kaffee auszugeben, um die Wert-Bons wieder loszuwerden, also insgesamt 6 € für zweimal Pinkels und 2 Kaffee.
Zu Hause angekommen lag ein Zettel von DPD in unserem Briefkasten: „Wir haben Sie nicht angetroffen, Ihr Paket steht bei NKD ab 14 Uhr für Sie abholt bereit“. Meine Mutter war aber die ganze Zeit zu Hause, die Türklingel funktionierte einwandfrei. Beim Abholen des Pakets drückte der Mitarbeiter im NKD uns einen Voucher in die Hand, wo darauf steht: „Beim nächsten Einkauf erhalten Sie 20% Rabatt“. Da NKD keinen Kaffee für 2,50 € anbietet, haben wir den Voucher direkt in den Mülleimer geworfen. Trotzdem hatten wir ein mulmiges „Déjà vu“-Gefühl.
Es ist wahrscheinlich nicht so ohne Grund, dass es eine Webseite gratispinkeln gibt, denn nicht alle sind Kaffee-Trinker wie wir, und nicht alle haben wie wir ein NKD hier um die Ecke.

Zumba® – Nhảy cào cào hay khiêu vũ đơn bốc lửa ?

Từ lúc „đứa con gái đáng yêu nhất trên đời này của tôi“ xuất hiện trên thế gian thì cũng là lúc Zumba® bắt đầu lan tràn sang Mỹ, tức là vào năm 1999. Ông „tổ“ Zumba là Alberto „Beto“ Perez, huấn luyện viên người Columbia, da ngăm, nhỏ người nhưng đẹp trai, nhảy Salsa, Merengue, Rumba như … rắn, tức là dẻo quẹo. Một hôm đẹp trời, Beto quên béng mang theo nhạc cho buổi tập thể dục nhịp điệu Aerobic, thế là quơ đại băng cassette nghe trong xe hơi, toàn mấy điệu ChaChaCha, Tango, Samba, đủng đỉnh đeo ba-lô vào phòng tập như không có chuyện gì xảy ra. Và vì phải kết hợp các động tác thể thao tăng cường cơ bắp tim mạch với nhạc Latin lúc nhịp 4/4 (ChaChaCha, Rumba), lúc 2/4 (Tango, Merengue) loạn xị xà ngầu, Beto đã sáng tạo ra thương hiệu Zumba, lý do tại sao Zumba luôn ngoằng thêm dấu ® (registered trademark) ở bên cạnh.
Chẳng phải chỉ phụ nữ người Việt ở Đức mà ngay cả đàn bà người Đức ở … Đức cũng gặp trường hợp không tìm được bạn nhảy cặp đôi, do đàn ông ít có ai da ngăm đẹp trai, chân dẻo quẹo như Beto. Vì vậy Zumba chính là cứu cánh cuộc đời của những ai yêu âm nhạc, chuộng khiêu vũ, thích thể thao mà không chịu khuất phục dù
Em ơi lửa tắt bình khô rượu
Đời vắng em rồi qu(s)ay với ai ?
(Thơ Vũ Hoàng Chương)

Hơn thế nữa, ta chẳng cần lo lắng sẽ đạp lên chân ai cả vì đơn giản là ta chả ôm ai để có thể đạp lên chân họ được. Trật nhịp thì cười ruồi đứng dậm tại chỗ. Lỡ quên bước nhảy cũng chả sao, bước kế tiếp sẽ từa tựa giống vậy không mấy gì khác.
Ấy, đấy là tôi nói người „mới vô nghề“ thôi, chứ đã là dân kỳ cựu thì nhìn họ nhảy Zumba có mà lé lòi con ngươi luôn. Không tin chỉ cần lên mạng, vô youtube, gài chữ „Zumba Beto Perez“, sẽ hiện lên vô số Video Clip, nhìn không „há miệng“ không … phải Beto, mà là „Mết-Đờ-In-Đâu-Đó“, chẳng hạn như „Zum3“ lấy số 3 gắn vào chữ „Zum“ cho khỏi bị ăn đòn. Những điệu khiêu vũ cổ điển như ChaChaCha, Salsa v.v. tuy được chuyển sang dạng có tính cách „cơ bắp“ vẫn giữ sắc thái của vũ điệu nguyên thủy, eo mông vẫn lắc ngọt như mía lùi, chân cẳng vẫn xọ qua xọ lại chóng hết mặt mũi.
Một buổi tập Zumba thường kéo dài 60 phút, trung bình đốt khoảng 300 đến 600 calo tùy theo bắt cào cào châu chấu hay bắt sâu bắt chấy, tức là nhảy với tất cả đam mê hay quờ quờ mấy cái gọi là „em cũng có thể thao thể dục, bụng to là do bị trúng ngải thôi“ (dùng một quả trứng gà luộc chín, đem lăn trên bụng, sau một lúc, tách quả trứng ra quan sát, nếu lòng đỏ trứng chuyển thành màu đen, tức là đã bị nhiễm, nếu lòng đỏ trứng có màu đỏ tươi, tức là bị nhiễm rất nặng – thấy trên mạng chỉ dẫn như thế – còn lòng đỏ vẫn bình thường thì yên chí ăn trứng mà không sợ to bụng). Dân „Pro“ có thể chân tay non-stop bắt chuồn chuồn từ 1 tiếng rưỡi đến 2 tiếng, đốt trụi sạch sẽ calo, bụng mỏng như tờ giấy.
Cái làm tôi mê nhất là quần áo Zumba, màu sắc rực rỡ làm ta trẻ lại đến chục tuổi mà khỏi cần đi o bế ngoại hình, với điều kiện bụng ta cũng mỏng như tờ giấy vì áo thun Zumba tuy có tới số XXL, nhưng họ chỉ sản xuất duy nhất … 1 cái với mục đính cảnh cáo người hâm mộ Zumba nên tập luyện thường xuyên để đạt được số đo lý tưởng „XS“, có nghĩa là „Xuất Sắc“, cũng chỉ sản xuất duy nhất… 1 cái vì hễ nhấn vào để đặt số đo này bao giờ cũng hiện lên chữ „SO“ (sold out).
Zumba không chỉ kết hợp các vũ điệu Latin mà bao gồm tất tần tật các kiểu bắt sâu bọ, cào cào, châu chấu, chỉ không bắt bò cạp vì không có điệu Zumba nào mà tay chạm đất cả. Rock’n Roll, Hip-Hop, Flamenco, ngay cả động tác múa bụng cũng được Zumba-hóa nốt.
Nói chung Zumba là phong tục diệt sâu bọ của phương Tây, tương tự Tết Đoan Ngọ ở Việt Nam. Theo truyền thuyết vào một ngày sau vụ mùa, sâu bọ kéo đến phá hoại thu hoạch, nông dân hai tay hai chân bắt cào cào cũng không sao diệt hết đám sâu bọ ác ôn này. Bỗng nhiên có một ông lão tự xưng là Đôi Truân (chú ý không phải „Đôi Chân“ như trong truyện Zumba phương Tây) hiện ra. Ông chỉ dân chúng mỗi nhà lập một đàn cúng bánh tro, trái cây, sau đó ra trước nhà mình mà vận động thể dục. Chỉ một lúc sau, sâu bọ chết trụi. Lão ông còn bảo „sâu bọ hằng năm vào ngày này rất hung hăng, cứ theo những gì ta đã dặn mà làm thì sẽ trị được chúng“. Dân chúng biết ơn định cảm tạ thì trong lúc mọi người còn đang lo vận động thể dục ngoài sân ông lão đã trút hết bánh tro và trái cây vào bị và đi đâu mất tích. Để tưởng nhớ việc này, dân chúng đặt cho ngày này là ngày „Tết diệt sâu bọ“, còn gọi là „Tết Đoan Ngọ“, thường cúng vào giữa trưa, giờ Ngọ.
Tôi không diệt sâu bọ vào ngày 5 tháng 5 mỗi năm. Tôi diệt mỗi tuần.

Zumba class, Motto UEFA 2016
Zumba class, Motto UEFA 2016
With master Robin
With master Robin
Motto "Sumer feeling"
Motto „summer feeling“

Cảm giác bình yên

Một đoản văn của Trần Minh Quân, định cư ở Hòa-Lan, nói lên tâm trạng chỉ có được khi sống giữa gia đình. Nhà văn Mai Thảo cũng viết về cảm giác này thời ông đi kháng chiến chống Pháp, có dịp ghé tạt về thăm quê, ngồi uống một chén trà với mẹ dưới mái hiên nhà nhìn nắng vãng trên sông.

Ông Bà Nội có rất ít cháu, nên Sabine (tên Việt là Phù Sa) được cưng!
Cả nhà mỗi buổi sáng phải hy sinh uống Smoothies thí nghiệm của Sabine …
Chú Trí cho Sabine chơi Games, coi phim.
Cô Chi nấu các món ăn miền Trung như mì Quảng, bún cá cho Sabine ăn.
Cô Loan dẫn Sabine đi shopping vi Sabine giống cô Loan hồi nhỏ như đúc.
Buổi tối Sabine ngủ với cô Tường, được cô Tường dạy cho thế nào là ngăn nắp, kỷ luật.
Bù lại Sabine dạy tiếng Hòa Lan cho chú Lộc và Danny (con chú Lộc).
Sabine ăn cái gì cũng chạy đi cho ông Nội ăn, mỗi ngày đẩy xe và gãi lưng cho ông Nội.
Sabine giả giọng Nam chơi trò bà cháu làm bà Nội cuời chảy cả nước mắt. Buổi chiều mùa hè ở Chantilly, Papa ngồi ở Veranda nhìn mặt trời lặn, nghe tiếng cười nắc nẻ trong như thủy tinh của Sabine từ trong nhà vọng ra, để thấy lòng cực kỳ êm ả, miên man một nỗi bình yên …

Lưỡng Sinh Hoa

Tuế nguyệt thị đóa lưỡng sinh hoa

Năm nay lớp tiếng Việt mở thêm một lớp mới gọi là lớp vỡ lòng hay còn gọi là lớp mẫu giáo cho các em nhỏ và tôi may mắn được giao nhiệm vụ phụ trách lớp „mầm non“ này.
Thú thật là dạy tiếng Việt cho các em sinh ra và lớn lên ở đây không phải là việc đơn giản, nhất là dạy các em đang ở tuổi bắt đầu „lưỡng“, tức là Việt, Đức khó lòng phân biệt.
Cô hỏi bằng tiếng việt:
– Em mấy tuổi ?
Trò nhìn cô e dè trông rất là … lưỡng lự:
– Kann ich auf Deutsch antworten?
Cô đành phải gật đầu vì … tiến thoái lưỡng nan nhưng vẫn ráng vớt vát:
– Versuch’s auf vietnamesisch, ich helfe dir, es ist nicht schwer.
Trò được động viên tinh thần chiến sĩ, suy nghĩ ráo riết, rồi hăng hái trả lời:
– Em … fünf … tuổi.
Cô phong trò làm lưỡng quốc trạng nguyên:
– Sehr gut. Em năm tuổi. Kannst du es wiederholen?
Và buổi học đầu tiên cứ diễn ra kiểu … lưỡng nghi như thế, lúc âm lúc dương, lúc tiếng Việt lúc tiếng Đức. Người Đức nếu ngồi đấy sẽ ráng vểnh tai lên để lỏm bỏm nhận ra vài tiếng quen thuộc mà đoán mò xem thầy trò chúng nó đang bàn luận về vấn đề gì. Còn người Việt nếu ngồi đấy thì khá hơn vì họ biết cả hai thứ tiếng, nhưng chắc sẽ nhủ thầm trong bụng là học tiếng Việt kiểu gì mà nửa nạc dăm nửa ba rọi thế này hở giời ?
Tôi rất thông cảm mối âu lo này của các phụ huynh gởi gấm con em đến lớp tiếng Việt vì chính tôi chín năm trước đây cũng giống như Thanh Tịnh trong bài „Tôi đi học“. Không phải tôi đi học mà tôi hằng tuần dắt đứa con gái đáng yêu nhất trên đời này của tôi đến lớp tiếng Việt, ngoan ngoãn ngồi như phỗng nghe nó ê a vài ba chữ „bà, má, lá, cá“ (hình như ở ngôn ngữ nào, tiếng Đức hay tiếng Việt, người ta cũng bắt đầu bằng chữ „a“), chẳng dám hó hé trò chuyện với các phụ huynh khác vì sợ làm phiền cô giáo.
Tôi không nản chí anh hùng vì quan trọng nhất là làm sao tạo được sự gần gũi, tin cậy với các em rồi từ từ các em sẽ chịu nói tiếng Việt. Mới đây tôi đem bộ trò chơi ô quan đến lớp. Các em lúc đầu nhất định không chịu nói „đập, ăn“ (khi đi đến một ô bàn cờ trống mà ô kế tiếp có quân thì ta „đập“ bàn tay vào chỗ ô trống ở bàn cờ rồi „ăn“ quân ở ô kế tiếp). Đến lúc trò chơi trở nên hào hứng tôi thỉnh thoảng lại nhảy chồm vào bàn cờ kêu to „đập, ăn“. Các em mãi chú tâm vào trò chơi cứ thế mà lập lại „đập, ăn“, „đập, ăn“, quên mất là đang nói tiếng Việt. Sau khi tàn trận thì hai phe sẽ phải đếm quân cờ để phân định thắng thua. Ban đầu các em đếm bằng tiếng Đức, sau vài lần tôi „dụ khị“ các em đếm bằng tiếng Việt. Tiếc rằng bàn cờ ô quan của tôi ít quân cờ nên các em cao lắm chỉ đếm được đến khoảng hơn ba mươi thì hết số quân. Không sao, các em rất thông minh, tôi tin rằng các em sẽ đếm được đến 100 bằng tiếng Việt.

bancooquan
Bàn cờ ô quan

Tôi xin tạm gọi thế hệ mầm non ờ Đức là „lưỡng sinh hoa“ vì chúng nó như những đóa hoa nở hai lần, lần đầu khi sinh ra ở Đức nhưng có cha, mẹ người Việt nam, chập chững những bước chân đầu tiên trong tiếng gọi mẹ ơi, ba ơi, ăn cơm.
Rồi chúng lớn lên, đi nhà trẻ Đức, mẫu giáo Đức. „Ăn“ thành ra „essen“. „Dạ“ thành „Ja“. Đôi khi ngay cả „mẹ“ cũng biến dạng thành ra … hai con ma (Mama). Và đóa hoa lại nở lần thứ hai với nhụy mới, cánh mới … ngôn ngữ mới. Rồi dần dần hoa Đức nở to hơn hoa Việt Nam vì „lưỡng sinh hoa“ ngoài cái rễ Việt thì cái gì cũng Đức hết. Hàng xóm Đức, bạn bè Đức, thầy cô Đức, ngay đến con chó trong nhà cũng là bẹc-giê gốc Đức chính hiệu con nai vàng, có giấy chứng nhận hẳn hoi (Abstammungspapier).
Tôi không muốn cái rễ bị con bẹc-giê cạp mất nên cũng từ chín năm nay „lưỡng sinh hoa“ của tôi vẫn phải tiếp tục đeo đuổi lớp tiếng Việt.
Tám năm qua rồi „lưỡng sinh hoa“ của tôi vẫn chưa phân biệt được hỏi ngã.
Tám năm qua rồi „lưỡng sinh hoa“ của tôi vẫn hỏi: Chữ này vần „ớ“ hay „á“ hở hai con ma ? (dịch từ tiếng Đức: Schreibt man das mit „â“ oder „ă“ Mama?).
Tôi không có ước mơ „lưỡng sinh hoa“ của tôi trở thành xướng ngôn viên đài tiếng nói Việt Nam. Tôi cũng không có ước mơ „lưỡng sinh hoa“ của tôi viết tiếng Việt lưu loát, hỏi ngã chỉnh tề, á ớ ngay ngắn. Tôi sẽ nhớ hoài „hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường [1] …“ đầu tiên ở lớp tiếng Việt ngày nào của „lưỡng sinh hoa“ của tôi.

[1]Tôi đi học, Thanh Tịnh

Thi sáng tác thơ „lyrix“

Nhà nghiên cứu giáo dục Fachhochschule Münster, ông Aladin El-Mafaalani, cho biết „cha mẹ người Việt sẵn sàng trả 20-30 Euro một giờ học kèm hay học nhạc, ngay cả khi họ chỉ kiếm được 8-10 Euro“. Nhưng ít phụ huynh biết Bộ Giáo dục và Nghiên cứu Liên bang BMBF (Bundesministerium für Bildung und Forschung) bỏ ra hàng tỷ Euro ngân sách mỗi năm, đầu tư kiến thức cho các thế hệ sau đủ điều kiện đương đầu với sự phát triển nhanh chóng của thế giới, khám phá những điều mới lạ, tìm ra giải pháp cho các vấn đề toàn cầu cũng như cho sự phát triển và phúc lợi xã hội trong mọi lãnh vực cuộc sống. Về mặt giáo dục có những chương trình thi đua khuyến khích học sinh ngoài giờ học có cơ hội phát huy sáng kiến, đo lường kỹ năng đặc biệt, không những chỉ trong các môn khoa học như Toán, Lý, Hóa, mà cả những môn khác như Văn học, Sinh ngữ, Nghệ thuật, Âm Nhạc v.v. Tất cả các cuộc thi đua thường có vòng loại, sau đó đến vòng bán kết ở cấp tiểu bang và chung kết cho toàn quốc. Quán quân của những môn như Toán, Lý còn được gởi đi tranh giải quốc tế. Chi tiết về những giải này có thể tham khảo tại trang Web http://www.bmbf.de của Bộ Giáo dục. Ở cuối bài viết có bảng tóm tắt về thời hạn đăng ký tham gia.
Đặc biệt những học sinh đoạt giải trong các cuộc thi đua này được đề cử có thể nhận học bổng của „Studienstiftung des deutschen Volkes“ khi vào đại học. Khác với đa số các học bổng khác, Studienstiftung hoàn toàn không chú trọng vào thu nhập của cha mẹ mà chỉ quan tâm đến khả năng, trình độ học vấn và quan hệ xã hội của học sinh được đề cử. Do đó, chỉ chăm học, có điểm cao chưa đủ để có thể được cấp học bổng, mà các phụ huynh nên khuyến khích con em chịu khó tham gia các cuộc thi đua này. Đương nhiên sẽ mất nhiều thời gian hơn, nhiều phụ huynh lo ngại con em mình sẽ không còn thì giờ cho bài vở ở trường.
Nghĩ cho cùng, dùng thời gian để học hỏi thêm qua các kỳ thi đâu có gì là lãng phí ? Theo nghiên cứu khoa học, mỗi lần phải học cái gì mới, chẳng hạn như tập lái xe đạp, sẽ phát sinh thêm cái gọi là „khớp thần kinh“ (Synapse), nối một tế bào thần kinh và một tế bào khác (tế bào thần kinh, tế bào cơ, tế bào cảm giác, v.v.). Càng có nhiều Synapse, mạng lưới thần kinh càng lớn. Điều này dẫn đến độ dẻo dai của não và khả năng học hỏi.
Nói đơn giản dễ hiểu là con người sinh ra chỉ một phần sự thông minh hiểu biết là do di truyền, phần lớn do quá trình học hỏi của bản thân. Và cha mẹ có thể giúp con em mình nếu chịu khó khuyến khích chúng từ bé biết „tự“ tạo cho mình Synapse cần thiết cho tương lai. Nếu đợi đến các em vào tuổi „Tí nị“ (tennies) mới lo hối thúc bồi đắp lượng Synapse e rằng quá muộn vì đó là tuổi „Chướng“, sau tuổi „Chướng“ đến tuổi „Trưởng“ (thành), tức là không còn cơ hội để được cứu xét tài năng trẻ nữa.
Nhân đây, xin giới thiệu cuộc thi làm thơ „lyrix“ dành cho trẻ em và thanh thiếu niên từ 10 đến 20 tuổi. Mỗi tháng được gởi một bài theo chủ đề của tháng đó, ví dụ „Zufall“, „Mein Schatz“, „Grenzerfahrungen“, „Unter vier Augen“ … Tháng sau, năm bài hay nhất được công bố trực tuyến. Ban giám khảo sẽ chọn 12 bài hay nhất trong năm và các thi sĩ trẻ thắng giải được mời đến Berlin tham dự khóa bồi dưỡng, phát huy khả năng thi phú của mình.

Đề tài của tháng 7 là Wo beginnt das Spiel?

Nếu được trở về tuổi

Khi ta HAI MƯƠI, ta yêu gió, yêu mây xa xôi,
Ta yêu sông nước mênh mông muôn nơi
Đó đây ngập tràn đầy niềm vui,
Lòng nhớ ghi trong cuộc đời … chớ có quên … yeah yeah yeah !!!
(All I Have to Do Is Dream – The Everly Brothers, lời Việt Phạm Duy)

tôi xin gởi bài

Wo beginnt das Spiel?
Frag mich nicht zu viel,
bin nur ein Ball,
der rollt, fliegt, und prallt,
von Tor zu Tor,
von Mann zu Mann,
wer siegt ist egal,
Achtel-, Halb- oder Final,
bin nur ein Ball,
der rollt, fliegt, und prallt.


Biết đâu lại mọc ra được một Synapse mới ở … chân ?


Giải Tuổi Đăng ký tham gia nộp bài
Thi Vật lý Quốc tế
Internationalen PhysikOlympiade (IPhO)
học sinh đến 30.06. chưa tròn 20 tuổi khoảng đầu tháng 4
Thi Hóa học Quốc tế
Internationalen Chemie-Olympiade (IChO)
học sinh đến 01.07. chưa tròn 20 tuổi khoảng đầu tháng 5
Thi Sinh học Quốc tế
Internationalen Biologie-Olympiade (IBO)
học sinh dưới 20 tuổi khoảng đầu tháng 4
Thi Toán học toàn quốc
Bundeswettbewerb Mathematik
học sinh từ lớp 9 khoảng đầu tháng 12
Thi Ngoại ngữ toàn quốc
Bundeswettbewerb Fremdsprachen
học sinh từ lớp 8 trước đầu tháng 10
Thi Tin học toàn quốc
Bundeswettbewerb Informatik
học sinh dưới 21 tuổi khoảng đầu tháng 9
Thi Khoa học Quốc tế
Internationalen JuniorScienceOlympiade (IJSO)
học sinh dưới 15 tuổi khoảng đầu tháng 11
Thi “Tuổi trẻ nghiên cứu“
Jugend forscht
học sinh từ 15 đến 21 tuổi khoảng đầu tháng 2
Thi “Tuổi trẻ sáng tác” toàn quốc
Bundeswettbewerb Jugend komponiert
thanh thiếu niên từ 12 đến 22 tuổi chi tiết xem trang Web
Thi „Thơ trẻ“ toàn quốc
„lyrix“ – Bundeswettbewerb für junge Dichterinnen und Dichter
thanh thiếu niên từ 10 đến 20 tuổi trong vòng 1 năm mỗi tháng gởi bài dự thi

Malaga – Erlebnisparking

Als unsere Freunde aus Kanada fragten, ob wir mit ihnen gemeinsam Urlaub in Malaga verbringen möchten, dachten wir warum nicht, Sonne, Strand und Meer, was will man mehr? Kanadier, genauer gesagt unsere Freunde, haben andere Vorstellung als wir, was Erholung betrifft: neben der „sea air“ brauchen sie „air condition“ von diversen Shopping-Malls in Andalusien. So waren wir gezwungen einen Mietwagen zu nehmen, nicht nur um nach Estepona zu kommen,  eine Stadt an der Costa del Sol, etwa 90km weit entfernt von Malaga, sondern auch um nicht zum Strand und Meer zu fahren, denn dort war es schwer, einen Parkplatz zu finden, wenn man nicht die Gebühr im Parkhaus zahlen wollte, die am Jachthafen Puerto Banús, Treffpunkt der „Reichen und Schönen“ in Marbella, nach Minuten abgerechnet wurde. Unsere Tochter wurde gefragt, warum sie trotz Sonne nicht braun geworden ist. Antwort: Weil ich im Auto nicht braun werde. Vorteil war: die Parkgebühren werden durch das Nicht-Benutzen-Von-Sonnencremen refinanziert.

Bereits am Airport wurden uns allen möglichen „Upgrades“ angeschwatzt, vom zusätzlichen Navi bis zum Jeep für Safari-Ausflug. Wir waren standhaft und blieben beim Seat Ibiza, den wir in Deutschland über ADAC für 335 € die Woche gemietet haben. Es stellte sich heraus, dass es eine sehr weise Entscheidung war, denn jeden Abend war die Parkplatzsuche eine Reise nach Jerusalem. Wir haben während des ganzen Urlaubs nie am selben Platz geparkt. Einen Vorteil hat die Kurverei: nach einer Woche fühlten wir uns wie zu Hause, wir kannten jede Strassenecke, wussten zu welcher Uhrzeit welches Auto welche Parklücke hinterließ. Wer Spanien von der anderen Seite als Ballermann kennenlernen will, ist in Estepona und den vielen kleineren Orten entlang der Küste genau richtig. In Estepota waren wir nur zum Schlafen und Kaffee trinken da. Das Appartement in der Calle Cádiz 4, über airbnb gebucht, war für 4 Personen genau richtig, selbst an den heißen Tagen war es in der Wohnung angenehm kühl. Eine Tasse Kaffee mit einem Croissant in fußläufiger Entfernung kostete 1,80 €.

Wie oben erwähnt, waren wir die meiste Zeit mit dem Auto unterwegs: Marbella, Malaga, Benalmádena, Torremolinos. Highlight war Gibraltar, 45km vom Estepona. Man sollte möglichst früh da sein, um den bekannten Stau an der Grenze zu umgehen. Warum Stau: Längst vor dem kommenden Brexit, möchten die britischen Grenzbeamten den Ausweis sehen, d.h. Reisepässe von den nicht-europäischen Autoinsassen einsammeln und entsprechend aufklappen. Gerade dieses Aufklappen der Reisepässe überlassen viele Besucher den Grenzbeamten, d.h. Stau! Das Auto sollte gleich hinter der Grenze im Parkhaus an der Devil’s Tower Road gelassen werden, um weiter zu Fuss in die Stadt zu gehen. Es sei denn, der Fahrer oder die Fahrerin möchte das Erlernte aus den kleinen spanischen Orten in der Nähe von Malaga in dem britischen Emperium umsetzen: Parkplatz finden, nur um zum Ergebnis zu kommen: Wo es keine Parkplätze gibt, können auch keine gefunden werden. Unsere Gruppe bestand aus 9 Kanadiern, 2 Amerikanern und uns 4. Von den 15 Urlaubern war nur einer willig, die Felsen von Gibraltar ohne Hilfe von Rädern zu besteigen. Da wir uns in einem demokratischen Land befanden, konnte die Sightseeing-Tour mit dem Minibus zugunsten des … Busfahrers verwirklicht werden. Es war lohnenswert, man sollte es machen bevor die britische Kolonie irgendwann doch noch von den Spaniern zurückerobert wird. Denn mit Englisch hat man in Estepona schwer.

bibraltar
Gibraltar

Eine Anekdote: Wir wollten an einem schönen Abend in der gemieteten Riesenvilla grillen, und waren im Supermarkt Carrefour einkaufen. Für 15 Personen und 4 weitere Gäste aus Marroko eine Grillparty zu organisieren war nicht einfach. Man brauchte Autos, ja richtig gelesen: Auto in Mehrzahl. Und ein wenig Spanisch, wenn man kaum Zeit hatte, in dem großen Supermarkt nach Grillkohle zu suchen. Ich habe mein Bestes gegeben: deutsch, englisch, französisch, sogar vietnamesisch. Die Verkäuferinnen lachten mich an, ihre Augen leuchteten, ihre Zähne glänzten,  und  … schüttelten andauernd den Kopf. Aus lauter Verzweifelung rief ich: Barbecue fire! Und Wunder geschah. Die spanischen Verkäuferinnen mit den strahlenden Gesichtern führten mich direkt zum Regal, wo es Grillkohle, Holzkohle, Briketts aufeinander stapelten.

villa
Villa in Estapona (gemietet)

Solltet ihr im August nach Malaga fliegen, plant die „Feria de Agosto“ mit ein. Sie findet jedes Jahr im August statt, eine Nonstop-Party der Einheimischen, und zwar bereits seit 1491 zur Verkündung der Freiheit der Stadt von den Mauren und des Rückkehrs zum Katholizismus. Auch hier galt, Parking ist ein Erlebnis. Man kurvte herum, und bis man einen Parkplatz gefunden hat, kennt man jede Strassenecke, und weiß welches Auto wo geparkt hat.

11891862_1156829467666276_3651725769087456823_o
Feria de Agosto

Vor den Andalusiern musste ich den Hut ziehen. Beim Parken hast du alle Zeit der Welt. Es wurde nicht gedrängelt, nicht gehupt, keine böse Blicke oder unerwünschte Geste mit dem Mittelfinger. Es wurde gewartet, bis man ordentlich in die Parklücke reingefahren ist und mit neidischen Blicken verabschiedet, weil der Fahrer oder die Fahrerin einen Parkplatz gefunden hat.

Vorausgesetzt, man findet eine Parklücke.

Tóc em màu bạch kim

Trong bài Blog Khôn nhờ bạn tôi có hứa sẽ tường trình kết quả chiến dịch chống du kích „xâm lăng thành phố“ sau … 6 tuần. Như các bạn đã biết, từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây, đánh lại bọn Guerilla (tiếng Tây-Ban-Nha có nghĩa là „chiến tranh nho nhỏ xinh xinh, em đi lội sình bóp cổ thằng Tây“ của quân dân nằm vùng, lâu lâu ló đầu ra quăng trái lựu đạn xong lại chui xuống đường hầm Củ chi, chớ nhầm với Gorilla là … khỉ đột có DNA gần như hoàn toàn giống DNA của loài người, xin xem hình để dễ nhận diện, khỏi bị quáng gà khi ném lựu đạn) không phải là việc có thể thực hiện trong vòng 6 tuần, tôi chỉ nói thế để khỏi làm „nản lòng chiến sĩ“ mà thôi.

gorilla

Sau 6 … tháng trường kỳ kháng chiến, không phải mỗi tuần mà là mỗi … ngày để tăng xác xuất ném lựu đạn trúng mục tiêu, tôi xin mạn phép báo cáo rằng:
Thứ nhất: Do mỗi sáng tôi chỉ có khoảng nửa tiếng cho những việc như đánh răng, đánh giày, đánh … du kích, nên tôi phải giảm bớt những việc „nhiêu khê“ không cần thiết (bọc đầu tóc kín bằng bọc nhựa (plastic wrap), quấn khăn lông bên ngoài, sau 30 phút xả lại bằng nước ấm), mua một cái đồ bọc tóc bằng nylon, rẻ đẹp bền, chụp lên đầu là xong, trước khi ra khỏi nhà lấy khăn lông lau sơ qua rồi sấy khô (lau và sấy tóc chứ không phải đồ bọc tóc đâu ạ, xin vui lòng đọc kỹ hướng dẫn, tránh lãng phí tiền điện, giúp bảo vệ môi trường).
Thứ hai: Thay vì mỗi tối pha chế thần dược, tôi làm luôn lượng dung dịch cho 3,4 ngày. Chú ý: đừng nỗi máu … lười mà làm cho cả tuần vì là dung dịch tự nhiên không có chất bảo quản, để lâu sẽ nảy sinh vi trùng làm tịt ngòi lựu đạn.
Thứ ba: Lá xôi trồng mãi mới lên được vài cọng do năm nay mưa nhiều HƠN rất nắng, mưa tôi CHỈ về bong bóng vỡ đầy tay[1], thành ra tôi mua lá xôi khô, 10 € một ký cho đỡ … nhiêu khê.
Viết dông, viết dài, viết … lai rai. Chắc các bạn đang sốt ruột không biết lựu đạn ném chết mấy thằng Tây rồi mà không thấy tôi đá động gì đến cả. Thưa rằng, răng thừa, tóc cũng thừa. Từ 6 tháng nay tôi không rụng một cọng tóc nào, họa chăng lèo tèo vài sợi cho có với người ta, dù sáng sáng lấy khăn lông chà sát tóc cho khô như khi ta làm thịt chà bông để đỡ lãng phí tiền điện, giúp bảo vệ môi trường. Tóc đen vẫn đen nhánh. Vẫn chưa trả lời thắc mắc quý độc giả hả ? Không có gì quý hơn độc lập, tự do. Guerilla tiếp tục „lội sình, bóp cổ thằng Tây“. Gorilla tiếp tục ngồi thu lu chờ bị trúng lựu đạn và tôi tiếp tục thần tượng … Kim Novak:

Tóc em màu bạch kim

[1]Tuổi mười ba, thơ Nguyên Sa

Stressed or Desserts ?

Ihr habt richtig gesehen, das ist eine Werbung von McDonald am Düsseldorfer Flughafen. Wir sind weder Anhänger noch Kontrahent dieser amerikanischen Fast-Food-Kette. Als unsere Tochter klein war, klapperten wir jedoch fast jedes Wochende etliche in Aachen und Umgebung „stationierte“ McDonald’s Restaurants ab. Aus dem einzigen Grund: Es gab dort alles, was uns für mehrere Stunde von jeglichen Sorgen und Kümmern befreit. Food, Drink, Toys vom Happy Meal und Klettergerüst. Kaffee gab’s auch. Damals noch als Plörre, inzwischen etwas genießbarer dank der Idee mit dem McCafé. Ab und zu flatterten bei uns ins Haus Gutscheine für einen Softdrink oder eine kleine Portion Pommes, die uns daran erinnerten, dass es wieder Zeit war, ein Besuch bei der amerikanischen Fast-Food-Kette abzustatten.
Jede Abmahnung unserer Familienfreunde wegen fettreicher, zuckerreicher und kalorienreicher Ernährung unseres Nachkommens wurde schlichtweg ignoriert. So lagen im Kinderzimmer, auf dem Dachboden, im Keller, sackweise Happy Meal Spielzeuge, der Küchenschrank voll gestopft mit McDonald’s Logo verzierten Glas- bzw. Plastikbechern.
Wir dachten, dass unsere Tochter irgendwann das Alter diversen McDonald’s Clubs überschreitet und wir endlich anderen Fast-Food-Ketten zuwenden können. Denken ist Glücksache. Wir haben selten Glück. Einmal Club-Mitglied, immer Club-Mitglied. So suchen wir auf der Autobahn nach dem berühmt berüchtigen gelben „M“-Zeichen, wenn wir bei längeren Fahrten mal die Beine verteten möchten, oder jemanden vom Airport abholen oder zum Airport hinbringen. Heute war so eine Gelegenheit. Aber das ist nicht das was ich eigentlich erzählen wollte. Das Bild oben ist nur die Vorderseite der Tischkarte. Die Rückseite sieht so aus:

mcdo2

Manche könnten meinen, mein Leben ist voller Stress. Es stimmt nicht. Ich mag nur den letzten Gang eines Menüs.