Bố tôi

Tục ngữ Việt nam có câu
Con không cha như nhà không nóc.

Năm tôi 12 tuổi thì nhà tôi „tróc nóc“. Tôi còn quá bé để được biết về cuộc đời của bố tôi, về sự nghiệp của bố tôi. Chỉ biết bố là Luật sư, ông nội Bùi Khắc Dụng là địa chủ ở Thanh Hóa, vượt ngục trại tù Lý Bá Sơ vào Nam chứ không được di cư chính thức bằng tàu há mồm. Thế thôi.
Mới đây tôi nhận được Email của một người bạn của mẹ tôi với nội dung như sau:
Riêng chuyển tới Hồng,
Tôi tính viết ít hàng tâm tình đầu năm gửi ông em ruột bên Texas nhân khi nhận được tấm hình của Luật sư Bùi Hồng Hưng. Thấy bài có nhắc tới một phần nhỏ tiểu sử Luật sư Bùi Hồng Hưng nên tôi chuyển để Hồng biết.
Về trại tù Lý Bá Sơ tức trại Đầm Đùn thì thật là khủng khiếp. Hình như có người đã mô tả trại tù này và được giải thưởng thời Đệ Nhất Cộng Hòa.
——————————-
Nhiều khi nghĩ lại quá khứ, tôi cũng tự hào là người kiên trì, cần mẫn. Vì trong hoàn cảnh khó khăn mà cố và đã vượt qua để có một số thành quả nhất định.
Những ngày xa xưa ấy. Hồi còn trẻ và trung niên. Còn trẻ thì có một số khó khăn do hoàn cảnh gia đình, hoàn cảnh chiến tranh … tôi không có dịp tiếp xúc, nhìn xa, trông rộng. Khi trung niên thì dồn hết thời giờ, tâm trí vào công việc và học hành hầu tiến thân.
Bây giờ  81 tuổi, vừa bước vào cái tuổi Lão Hỉ, Lão Cố. Ngoái nhìn lại quãng đường đã qua thấy tôi làm như vậy là đúng, có lẽ một phần do phúc đức tiền nhân, một phần do tiền kiếp – nếu tin vào có tiền kiếp – đã đi vào tiềm thức, hướng dẫn mình sống như vậy. Ra trường, đơn thân được làm việc gần nhà. Một vị trí mà nhiều người có thế lực luôn muốn chiếm. Chỉ một sơ sót nhỏ trong công tác hoặc kém hiệu quả là bị thay thế ngay.
Vì vậy, tôi như con ếch ngồi dưới đáy giếng. Thật ít giao thiệp, thật ít tiếp xúc. Con ếch ngồi đáy giếng nhìn trời qua miệng giếng (nhỏ bằng vung) ra sao, thì tôi, một tráng niên nhìn đời qua môi trường công tác chuyên môn và học thêm như vậy. Tôi có một chút thành tựu nho nhỏ và thấy hài lòng. Thứ hài lòng của con ếch, thấy mình có một vị trí đáng nể trong bầu trời.
Thời thế thay đổi. Tôi đi tù. Rồi lang bạt Âu Mỹ. Tiếp xúc với mọi giới trong xã hội.
Như con ếch ra khỏi miệng giếng, tôi bừng tỉnh.
Thấy mình nhỏ bé quá. Từ sự hiểu biết, đến kiên trì, rồi thành tựu. Tất cả chẳng là cái thá gì so với thiên hạ. Nghĩ lại, cái thời con ếch nhìn bầu trời qua miệng giếng. Ái ngại quá.
Biết bao nhiêu lời kinh sám hối cho đủ đây !
Tôi nhìn gương của vị này: Luật sư Bùi Hồng Hưng. Ông sinh năm 1934, hơn tôi 3 tuổi. Hai cha con (cha „vượt ngục“ trại Lý Bá Sơ – một trại tù, trước 1975 chỉ có vào mà không có ra, có lẽ trước 1975 Cụ là người trốn trại thành công duy nhất) vượt biên vào Nam năm 1955. Nghĩa là vào năm 1956. Ông Bùi Hồng Hưng tay trắng.
Ông tự học. Vừa làm vừa học. Đậu Tú Tài I, Tú Tài II. Lấy vợ là nhà giáo. Hai vợ chồng đều vừa làm vừa học.
Không biết Ông noi gương Bà hay Bà noi gương Ông mà Bà đi dạy 8 năm sau mới thi (đậu) Tú Tài I, hạng Bình Thứ, ban C (văn chương, sinh ngữ) trước năm 1966. Và thật đáng nể là 6 năm sau, khi Bà đã 4 con, vẫn đi dạy mà thi nốt Tú Tài II, ban C, kèm theo bằng Proficency của Hội-Việt-Mỹ. Bà kể với tôi là Bà học ban Bổ túc trường Quốc gia Sư phạm Sài-Gòn, niên khóa 1955-1958. Tốt nghiệp, dạy tại trường Trung Học Bùi Thị Xuân Đà Lạt hai năm. Nay các học sinh cũ đã lớn. Đi thi Tú Tài II, bà phải nhìn trước nhìn sau, chỉ sợ lỡ gặp phải học sinh của mình, người thì chấm thi, người thì làm giám thị, hoặc người thì đi thi, thì quê quá đi thôi.
Còn Ông vẫn vừa học vừa làm. Ông đã có năm con mới tốt nghiệp Cử nhân Luật. Tiếp tục thực tập Luật sư. Tốt nghiệp Luật sư. Năm 1975 chuẩn bị khai trương Văn Phòng Luật sư Bùi Hồng Hưng với phần phụ tá dịch thuật Anh ngữ của phu nhân, bà Đan Thanh, … thì … biến cố xảy ra.
Với người vượt tuyến năm 1955 thì tháng 4-1975 là tháng khủng khiếp. Cho nên Ông đã cùng 4 con ra đi …
Xin thành kính nguyện cầu Ông và 4 cháu được an vui miền VĨNH HẰNG.

my_familie
Tôi hãnh diện có người bố hiếu thảo (ông nội bịnh liệt giường, bố tắm rửa, đút cơm cho ông nội ăn dù nhà tôi có người làm), nhân hậu (ai khó khăn nhờ vả, bố tôi đều giúp đỡ, thân chủ nghèo không trả nổi tiền thù lao luật sư, bố tôi cãi miễn phí) và kiên trì  – nay tôi mới rõ – nhất trên đời này.
Hãnh diện hơn nữa là tôi có người mẹ đã làm mái ngói che nắng mưa cho hai chị em tôi (em tôi chào đời khi nhà đã tróc nóc, tháng 10.1975) suốt 42 năm qua.

Lời tự tình Xuân Đinh Dậu

Thanks to Don Le for the New Year’s card design, Toronto 2017

Chắc hẳn ai cũng nhớ mấy câu thơ của thi sĩ Vũ Đình Liên:

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu, giấy đỏ
Bên phố đông người qua …

Từ hơn 40 năm nay chúng ta chỉ thấy hình ảnh cụ đồ ngày Tết trên sân khấu của các hội người Việt tị nạn ở Đức. Cũng từ hơn 40 năm nay chúng ta đón Tết với người Đức trên quê hương của họ, nhớ về không khí Tết Nguyên Đán cổ truyền với sắc hoa mai vàng, hoa đào hồng thắm, với bánh chưng xanh, câu đối, cành nêu lủng lẳng những bao lì xì đỏ rộ.
Người Đức mừng Giáng sinh từ tối 24 đến 26 tháng 12, tức là chỉ có 2 ngày rưỡi thôi. Người Việt „ăn“ Tết đến 3 ngày lận. Theo phong tục Việt Nam thì ngày mùng Một là ngày con cháu đến thăm ông bà, họ hàng bên nội, ngày mùng Hai dành cho bên mẹ. Ngày mùng ba học trò đi thăm thầy cô.

Mùng một là Tết nhà cha
Mùng hai nhà mẹ, mùng ba nhà Thầy

Trẻ con xúng xính áo mới, trong nhà bánh mứt đầy mâm, ngoài đường trống lân rộn rã, pháo nổ đì đùng, sân chùa nghi ngút khói hương trầm ngày Tết. Mọi người hân hoan chúc nhau năm mới an khang, thịnh vượng.
Mặc dù năm Đinh Dậu tiếp tục chịu những sự kiện biến động như khủng hoảng làn sóng tị nạn ở châu Âu, Formosa gây ô nhiễm biển miền Trung, nguy cơ xâm lăng lãnh thổ Việt Nam của Trung Cộng v.v. chúng ta vẫn hy vọng một ngày mai tươi sáng theo như một câu ngạn ngữ của Ấn Độ:
Dù có giam gà trống dưới hầm sâu bao nhiêu đi nữa, bình minh vẫn rạng sáng.
Với niềm lạc quan này, Hồng mến chúc các bạn một năm mới an khang, thịnh vượng, sức khỏe dồi dào, gặp nhiều may mắn.

fnj2017-german-1Jeder Vietnamese kennt die poetischen Bilder des Neujahrsfestes

Wenn die Kirschblüte auf den Bäumen lacht,
der Markt in bunten Farben erwacht,
der alte Gelehrte über seine Kaligraphien bückt
Dann kehrt das Neujahr wieder zurück!

Seit mehr als 40 Jahren bleiben uns diese Bilder nur als Nachbildung auf der Bühne der jährlichen Neujahrsfeier der Vereine vietnamesischer Flüchtlinge in Deutschland. Seit mehr als 40 Jahren feiern wir zusammen mit unseren deutschen Freunden das Neujahrsfest, mit Sehnsucht nach der traditionellen Atmosphäre in der gelben Farbe der Mai-Blüten, der Rosafarbe der Kirchblüten, der grünen Farbe des Neujahrskuchen und insbesondere der roten Farbe der am Neujahrbaum hängenden Tüten mit „Glücksgeld“.
Wenn Weihnachten „das“ Fest der Europäer ist, dann ist Neujahrfest (nach dem Mondkalender) das wichtigste Jahresereignis der Vietnamesen. Die Deutschen feiern Weihnachten vom 24.12. abends bis zum 26. Dezember, also 2 ½ Tage. Wir feiern 3 Tage lang. Für die Vietnamesen ist das Neujahrsfest, bekannt als Tet-Fest, wie eine Mischung aus dem westlichen Weihnachten, Silvester, dem Neujahrstag, Ostern und Erntedank. Traditionell besuchen Vietnamesen an den ersten beiden Tagen ihre Familie und Verwandten, am dritten Tag die Lehrer. Es wird festlich gekleidet, bekömmlich gegessen; auf den Straßen werden Löwentänze vorgeführt, in den Tempeln steigt Räucherstäbchenqualm aus duftendem Adlerholz hoch. Man wünscht einander Glück, Gesundheit und Wohlstand.
Selbst wenn das Jahr des Hahns viele Schatten abwirft, wie die Flüchtlingskrise in Europa, Umweltverschmutzung durch Formosa in Vietnam, die Gefahr der Verletzung des vietnamesischen Territoriums durch China usw., lässt sich ein indisches Sprichwort viel Hoffnung schöpfen:
Wenn du den „Hahn“ einsperrst, geht die Sonne doch auf!
In diesem Sinne wünsche ich Euch allen im Neuen Jahr Geborgenheit, Erfolg und Reichtum, Glück und Gesundheit.

Chuột tây, chuột ta

Sáng nay đám bạn Facebook bàn chuyện chó như sau: Con chó này hồi mới đẻ ở Việt Nam gọi là Bít La (3 lít), tới chừng trưởng thành thì gọi là Năm Can, tức là khoảng 5 gallons … rượu đế.
Tôi phát phì cười vì thật ra câu chuyện bắt đầu từ việc thằng con trai của một người bạn cứu một con chó hoang – hay đi lạc thì không rõ lắm vì không thấy đề cập ở khúc sau là có ai đến nhận lại hay không. Hành động nghĩa hiệp này được kết thúc bằng 5 lít rượu đế làm tôi nhớ chuyện „chuột tây, chuột ta“ của mình.
Hôm nọ đứa con gái đáng yêu nhất trên đời này của tôi đòi vào tiệm bán thú vật xem cá. Nó thích nuôi cá nhưng tôi không cho phép vì biết rằng mình sẽ không có thì giờ chăm sóc, thay hồ, rửa hồ v.v. Chưa kể những kỳ nghỉ phải đi xa thăm bà con họ hàng bỏ cá chết đói sao ? Thơ thẩn trong tiệm tôi thấy có bán cả chuột. Mấy con chuột rao bán này trông không có vẻ gì là thuộc họ hàng nhà chuột cả, tức là trông chúng không có vẻ gì bẩn thỉu, đầy hung họa truyền bịnh dịch như hình ảnh con chuột trong trí nhớ của tôi. Tôi sinh ra và lớn lên ở Việt nam, nơi mà chuột bị liệt vào loại thú vật „cần phải tiêu diệt“ vì chúng toàn làm ổ ở những nơi bẩn thỉu nên trên mình mang đầy vi trùng của đủ các loại bệnh tật dễ lây lan như dịch tả, dịch hạch chẳng hạn. Tôi tạm gọi chúng là „chuột ta“ để phân biệt với „chuột tây“ mà tôi đang quan sát trong tiệm bán thú vật.
„Chuột tây“ thì đa số bé tẻo tèo teo, có khi còn nhỏ hơn con chuột nhắt bên mình. Chúng có bộ lông thật mượt mà khác hẳn với những con chuột chù, chuột cống lúc nào lông lá cũng xù xì và bết lại do chui luồn ở các cống rãnh. Tôi không biết các chú „chuột tây“ có thơm tho hay không (chắc là có, vì tôi thấy có mấy đứa bé ôm con „chuột tây“ đưa lên mũi hít hà như hôn các chú gấu bông vậy), nhưng các chú „chuột ta“ thì khỏi kể chúng ta cũng biết chúng hôi như … chuột.
Một ngoại lệ có lẽ là chuột đồng.
Chúng là một loài chuột đáng được … đem lên chảo. Trước kia thì chuột đồng được xem là một đặc sản „đồng quê“, nhưng bây giờ ở Việt nam mọc lên nhan nhản những quán bán các món ăn làm từ chuột đồng như lẩu chuột, chuột cà ri, chuột giả cầy, chuột nướng lá lốt, chuột xé phay … v.v. Trông những chú „chuột tây“ xinh xắn kia, tôi nghĩ bụng nếu mình mở một quán bán thịt chuột ở bên này chắc sẽ bị án tù chung thân không tại ngoại.
Càng quan sát tôi càng thấy nghi ngờ xuất xứ của các chú „chuột tây“ này. Chỉ cần nhử một miếng đồ ăn gì đó là chúng đã nhanh chân chui ra khỏi chỗ trốn để đớp mồi. Tôi còn nhớ lúc ở Việt nam nhà tôi ngoài việc nuôi mèo bắt chuột còn sắm thêm vài cái bẫy chuột to cỡ bằng hộp đựng giày, nhưng chả mấy khi tôi thấy có con chuột nào sa bẫy cả. Tôi cũng tự hỏi không biết các chú „chuột tây“ có sợ mèo không nhỉ, hoặc cả đời đã từng thấy con mèo ra sao chưa ? Có lẽ là không, mà đôi khi chúng còn có thể là bạn thân thiết với nhau nữa nếu có một cô bé nào đó nảy ra ý định nuôi cả mèo lẫn chuột trong nhà cho vui vì cô bé là con một (như đa số các trẻ em bên này) nên buồn bởi không có anh em để chọc ghẹo lẫn nhau. Tôi còn nhớ một bài đồng dao Việt nam nói về quan hệ mèo chuột:
Con mèo mày trèo cây cau
Hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà ?
Chú chuột đi chợ đường xa
Mua mắm mua muối giỗ cha chú mèo

Mèo bên này không ăn mắm mà ăn … KiteKat nên „chuột tây“ cũng không phải cực khổ lặn lội đường xa đi sứ như „chuột ta“.

Chuot
Tổng kết lại thì các bạn chắc sẽ nghĩ rằng làm „chuột tây“ sướng hơn „chuột ta“ nhiều. Cũng có thể. Nhưng nếu so về tuổi thọ thì tôi không chắc lắm. Chả là kỳ nghỉ hè vừa rồi tôi đi thăm một người bạn. Con gái bạn ấy có nuôi một con „chuột tây“ xinh xắn đặt tên là Chewy. Tôi được tận mắt chứng kiến cảnh chú Chewy đấy bị con bé nựng nịu, vần lên vần xuống, rượt bắt quanh nhà, lục tung cả các tủ quần áo, xây chuồng bằng Lego rồi giam lỏng chú Chewy trong đó, và nhiều trò chơi quái đản khác mà tôi không thể diễn tả hết được. Một tuần sau hôm tôi về thì nhận được „i meo“ của bạn tôi „báo tử“ chú Chewy, chuyện mà tôi đã đoán trước rồi khi nhìn thấy con bé con chơi chuột. Không cần phải là bác sĩ thú y tôi cũng chẩn được bịnh án tử vong của chú „chuột tây“ này: chết vì đứt tim mạch.
Quanh đi quẩn lại thì chuột nào cũng là … chuột. Đã là chuột là thuộc về loài thú yểu mạng rồi. Vì vậy khi đứa con gái đáng yêu nhất trên đời này của tôi xem chán chê chỗ hồ cá rồi quay sang hỏi:
– Mẹ ơi, cho con nuôi chuột nhé ?
thì tôi đã có đầy một bụng những lý do để gạt đi cái ý tưởng điên rồ ấy.

Neujahrsschreiben 2017

(Tiếng Việt ở dưới)

Mein Vater erzählte mir, dass am Neujahrstag ein Neujahrsschreiben Pflicht ist. Ich habe nie gefragt warum. Wahrscheinlich, weil wir sonst nichts Besseres zu tun hatten.
Und es gibt immer Etwas zum Schreiben, denn man hat ja die letzten 365 oder 366 Tage überlebt, und es ist verdammt viel passiert.
Als wir uns am Neujahrstag sportlich betätigen wollten, um das Geld für den Kauf neuer Hosen zu sparen, sagte ich zu dem liebsten Ehemann auf der ganzen Welt:
– Die Deutschen holen am Neujahrstag Essen von der Fritenbude, und die Vietnamesen haben Angst, den Kühlschrank aufzumachen, da sie sonst vom Lebensmitteln überschüttet werden, die sie über die Feiertage gehortet haben. Eigentlich finde ich es gar nicht so schlecht, denn auswärts essen ist nicht immer billig … Aber ich muss schon zugeben, selbst kochen kostet viel Zeit und so gesehen ist es auch nicht viel billiger, oder?
Der neue deutsche Trend heißt „Kochbox“. Die hungerigen Personen bestellen zum Selberkochen per Mausklick eine Box mit Rezepten und Zutaten, die passend zum Rezept portioniert sind. Spart Zeit – zumindest den Weg zum Supermarkt und das Warten an der Kasse. Billiger bestimmt nicht, im Durschschnitt etwa 7€ pro Mahlzeit. Wenn wir weiter philosophieren, ist es die Zeit, die immer teuerer geworden ist, nicht die Lebensmitteln.
Ich musste an Herrn Menne denken. Als ich ihn fragte, was wir zur Förderung der geistigen Entwicklung unserer liebsten Tochter auf der ganzen Welt beitragen konnten, gab uns Herr Menne – der Grundschullehrer unserer liebsten Tochter auf der ganzen Welt – den Rat, sie sollte „Momo“ lesen, eher ich sollte es ihr „vorlesen“, da sie bis dato noch nicht in der Lage war, Buchstaben zu merken, geschweige denn lesen (aus Wiki: Momo ist ein im Jahr 1973 erschienener Roman von Michael Ende. Der Titel bezeichnet die Hauptperson, der Untertitel lautet: Die seltsame Geschichte von den Zeit-Dieben und von dem Kind, das den Menschen die gestohlene Zeit zurückbrachte).
In den 70er Jahren hatte Michael Ende die Vision, dass dem Menschen die Zeit geklaut wurde und schufte Momo.
Im einundzwanzigsten Jahrhundert ist Momo mit irgendwelchen Apps beschäftigt, dass sie selbst keine Zeit mehr hat, sich um die Stundenblume zu kümmern.
Der 24-Stunden-Tag gibt es immer noch, jedoch keine kostenlose Zeit mehr. Wir müssen sie kaufen.
Eine Stunde Fett-Verbrennen kostet umgerechnet etwa 3€, im Fitness-Studio.
Eine Stunde Shoppen in Maastricht kostet etwa 3,50€, im Parkhaus.
Eine Stunde Schlaf kostet etwa 9€, im Cineplex Aachen, Loge.
Man muss aber erst 8 Stunden am Tag arbeiten, um das Geld zu haben, mit dem man die Zeit erwerben kann.
Heute ist Neujahrstag. Heute bekommt man 8 Stunden geschenkt. Wir wußten aber nicht, was wir mit der kostenlosen Zeit machen sollten, denn „was nix kostet, ist nix wert“. So entschieden wir uns für den billigsten Tarif und machten uns auf dem menschensleeren Parkplatz beim Fitness-Studio breit.

feier

Khai bút đầu năm 2017
Ba tôi có thông lệ đầu năm khai bút. Tôi không bao giờ hỏi tại sao phải làm thế. Có thể bởi vì cũng chẳng có gì khác để làm vào cái ngày Tân Niên cả. Mà một năm với 365 hay 366 ngày vừa qua đi thì chắc chắn phải có cái để kể lể, để khai bút đầu năm mới chứ ?
Sáng mùng Một, trên đường lái xe đến câu lạc bộ thể thao với mục đích đốt mỡ bụng, tiết kiệm tiền sắm quần mới, tôi quay sang nói với „người chồng đáng yêu nhất trên đời này“:
– Người Đức ngày mùng Một phải đi kiếm cái gì lót bụng ở ngoài đường, trong khi người Việt không dám mở tủ lạnh vì sợ đồ ăn mà họ tích trữ trong những ngày lễ sẽ đổ ụp vào người không kịp đỡ. Mà thật ra em thấy cũng không dở, bởi đi ăn ngoài không phải rẻ … Nhưng em phải công nhận, nấu nướng cần có thời gian, và như thế tính ra chưa chắc đã rẻ hơn nhiều anh nhỉ ?
Trend mới của Đức hiện nay là „Kochbox“, dịch tiếng Việt là „Bếp hộp“. Thân chủ „Bếp hộp“ tự nấu ăn bằng cách lên mạng, nhấp chuột click click đặt một hộp gồm công thức và nguyên liệu với số lượng phù hợp theo khẩu phần công thức, được bưu điện gởi đến vài ngày sau, tha hồ khoa tay múa chân tự nấu món mình thích mà lại tiết kiệm thời gian – ít nhất là khỏi phải cất công mò ra siêu thị đi chợ và đỡ mất thì giờ chờ đợi trả tiền tại quầy. Rẻ hơn thì không vì tính ra trung bình một bữa ăn „Bếp hộp“ tốn khoảng 7€. Nghĩ cho cùng, không phải là thực phẩm mà chính là thời gian đã ngày càng trở nên đắt đỏ.
Tự dưng tôi chợt nhớ đến thầy Menne, giáo viên chủ nhiệm của „đứa con gái đáng yêu nhất trên đời này của tôi“. Khi tôi hỏi thầy là tôi có thể làm gì để góp phần thúc đẩy sự phát triển trí tuệ của của „đứa con gái đáng yêu nhất trên đời này của tôi“ thì thầy Menne khuyên nó nên đọc sách, bắt đầu bằng truyện „Momo“, nói đúng ra là „tôi“ đọc cho nó nghe vì lúc đó nó còn chưa nhận diện được mấy chữ cái nói chi đến đọc sách (Momo là tên cô bé nhân vật chính trong truyện của Michael Ende, xuất bản vào năm 1973. Nội dung kể về những người đi ăn trộm thời gian và Momo cùng những đứa trẻ bạn nó với đóa Hoa Giờ mầu nhiệm đã giúp người lớn lấy lại thời gian bị đánh cắp).
Vào thập niên 70 mà ông Michael Ende đã có những khái niệm giả tưởng về thời gian bị đánh cắp, rồi tạo ra nhân vật Momo.
Ở thế kỷ hai mươi mốt, Momo quá bận rộn xử dụng các Apps của điện thoại di động nên không có thời gian làm hiệp sĩ chăm sóc đóa Hoa Giờ mầu nhiệm nữa.
Một ngày với 24 giờ vẫn còn đó, nhưng thời giờ không còn là miễn phí. Ta phải mua chúng.
Một giờ Đốt-Chất-Béo tính ra có giá tương đương với khoảng 3€, mua ở câu lạc bộ thể thao.
Một giờ Đi-Mua-Sắm-Tại-Maastricht tính ra có giá tương đương với khoảng 3,50€, mua ở bãi đậu xe.
Một giờ Ngủ-Trong-Bóng-Tối tính ra có giá tương đương với khoảng 9€, mua ở rạp chiếu bóng Cineplex Aachen, hạng Loge ngồi xa màn hình.
Nhưng bạn chỉ có 8 giờ làm việc trong một ngày để có tiền mua thời gian.
Hôm nay là ngày đầu năm mới. Hôm nay bạn được cho không 8 giờ. Nhưng tôi không biết phải làm gì với thời gian „miễn phí“ này, bởi vì „của cho là của ôi“. Cuối cùng chúng tôi chọn mua „thời gian giá mạt nhất“ và trực chỉ lái đến câu lạc bộ thể thao vào sáng mùng Một năm mới.

Kiên nhẫn à la 3D

Tiếng Đức có câu „Geduld ist der Schlüssel zum Erfolg“.
Tiếng Việt có câu „Kiên nhẫn là mẹ thành công“.
Nhưng người Đức và người Việt diễn giải câu này khác nhau.

Geduld của người Đức chỉ đơn giản là khả năng đợi chờ (die Fähigkeit zu warten), bắt đầu từ khả năng … đứng chờ xếp hàng ngoằn ngoèo như rắn dù biết có thể khi đến lượt mình thì
Giờ này Thương Xá sắp đóng cửa
Người lao công quét dọn hành lang

(Chiều trên phá Tam Giang, Trần Thiện Thanh)

cho đến khả năng chờ … Marshmallow, một thí nghiệm vào thập niên 60 như sau: 562 trẻ em trai gái lẫn lộn được bỏ ngồi chung trong phòng, mỗi em được cho một cục kẹo Marshmallow xốp dẻo mà con nít rất thích, với điều kiện các em có quyền ăn cục kẹo đó bất cứ lúc nào, nhưng nếu chờ nổi đến lúc có người quay trở lại phòng mà vẫn chiến thắng không bị cục kẹo thơm phưng phức cám dỗ thì được thưởng thêm một cục nữa. Sau 20 năm theo dõi quá trình phát triển của các em này, họ nhận thấy các em nào thuở xưa kiên nhẫn chờ … thời đa số có điểm học cao hơn, ít béo phì hơn, để dành được nhiều tiền hơn và ít mê cờ bạc, rượu chè, hút sách hơn.

Người Việt định nghĩa – theo Wiki – „kiên nhẫn là trạng thái của sự chịu đựng trong những hoàn cảnh khó khăn, có nghĩa là kiên trì đối mặt với sự chậm trễ hoặc hành động khiêu khích mà không biểu hiện sự khó chịu hoặc giận dữ một cách tiêu cực, hoặc kiên nhẫn khi gặp căng thẳng, đặc biệt khi đối mặt với sự khó khăn lâu dài“.
Đấy các bạn thấy đấy, kiên nhẫn đối với con Rồng cháu Tiên được diễn giải là … „chịu đựng“, đồng nghĩa với với „leiden“ của tiếng Đức, là vò đầu bứt tai, lăn lộn đau khổ đi kiếm cái „quai“ (why).

Để giải thích về hai suy nghĩ khác nhau của từ „kiên nhẫn“ tôi xin dẫn chứng ví dụ như sau:
Hôm nọ thấy cô bạn đăng tấm hình „rau câu hoa 3D“ nhìn lác mắt luôn tôi bèn nảy ý định bắt chước, nhỡ có ai mời đến ăn sinh nhật, đầy tháng, tân gia (tân hôn thì không được vì hai họ chỉ nhận phong bì, không nhận thực phẩm) v.v. mang đến tặng là … hết ý vì bên này chỉ mới thấy đế đèn cầy bằng thủy tinh bên trong có hoa 3D mà thôi (xin xem hình).
teelichthalter
Do „mốt“ này tương đối mới, châu Âu chưa nhập, nên tôi i-meo nhờ con bạn ở Sài-Gòn hôm nào đi chợ mua cá lóc nấu canh chua tiện thể mua luôn dùm một bộ kim đặc biệt dành riêng làm „rau câu hoa 3D“. Sau khi hỏi đi hỏi lại „đã mua chưa ?“ – vì không thấy nó đả động đến nguyện vọng của mình gì cả – thì nó trả lời: „Mày xem cái link làm rau câu thì biết, ở đây cần sự tỉ mỉ, phải dùng ống chích bơm nước rau câu có màu vào rồi gắn vào cái đuôi lá hay cánh hoa gì đó. Tao thấy không hợp với mày rồi, làm giữa chừng chắc mày đổ hết nước màu vào làm thập cẩm luôn quá. Tao nhìn mà không hề muốn làm chút nào“.
Giời ơi, sao nó dám khinh thường cái „german mind“ của tôi quá !!! Tuy tôi không phải người Đức (chính) cống nhưng ít nhiều cũng bị ảnh hưởng cái suy nghĩ, cách hành động, lối làm việc, phong thái … ăn chơi của họ mất rồi vì đã sinh sống ở đây hơn nửa số tuổi đời của mình.
Và như thế tôi quyết định „chờ“. Tôi „chờ“ cả mấy tháng mới nhận được bộ kim 10 cái, khuyến mãi thêm 1 xi-lanh, 1 kim nhụy. Tôi lại „chờ“ mãi mới có dịp để làm, với ý định mang đến dự tiệc sinh nhật mẹ của một người bạn.
Ai cho rằng „sự chịu đựng trong những hoàn cảnh khó khăn“ của tôi kém cỏi thì họ đã lầm to. Sự nghiệp „rau câu hoa 3D“ có lẽ sẽ không bao giờ chấm dứt nếu con bạn tôi không la lên „trễ rồi, đi thôi“, sau khi tôi cặm cụi cả buổi mà vẫn không ra được sản phẩm „rau câu hoa 3D“ nào ra hồn cả.
Nhưng „trái tim á châu“ của tôi không ngủ yên. Hai tuần sau tôi lại bắc bếp, pha màu, bơm xi-lanh. Đi đong nguyên buổi chiều thứ bảy. Con bạn an ủi:
– Nhìn thấy đỡ hơn cái sương mù kỳ rồi !!!
raucau
Tôi đọc được đâu đó trên internet: „Cách thức thực hiện rau câu 3D khá phức tạp, nếu tự học bạn sẽ rất mất nhiều công sức và thời gian để có thể thực hiện được một phần rau câu 3D như ý. Nhưng điều mình nhận thấy rõ nhất sau khi làm thạch 3D là rèn luyện được tính kiên nhẫn, và thấy rõ một điều muốn làm bánh đẹp không thể vội vàng. Mỗi người đều có con mắt thẩm mỹ và tư duy khác nhau nên sức sáng tạo khi làm bánh là vô biên.“
Mèn đét ơi, thì ra từ bé tôi đã bị rèn đức tính kiên nhẫn, huỵch toẹt tiếng Việt „thuần túy“ là phải … „tự học“. Học hoài, học mãi, học miết mà dạ vẫn tối, đầu vẫn đặc, tư duy vẫn khác tư duy … Einstein. Người Đức khác. Cái kiên nhẫn của họ đi đôi với sức sáng tạo. Vì vậy khi thất bại họ không cho đó là vì „thiếu kiên nhẫn“, chỉ đánh giá kiên nhẫn là chìa khóa mở cửa thành công (Geduld ist der Schlüssel zum Erfolg), chứ không phải là „mẹ thành công“, là … „bà má Hậu Giang bất khuất, kiên cường, đảm đang“.

Xét cho cùng, tôi suýt cầm trong tay chìa khóa thành công rồi, vì nếu biết muốn làm „rau câu hoa 3D“ phải dùng loại bột đặc biệt, trong suốt, hoa mới nổi được, thì tệ lắm là lần thứ 2 tôi phải ra được sản phẩm như vầy:
raucau
Chú thích: Hình này do „cô bạn làm rau câu hoa 3D nhìn lác mắt luôn“ kể ở khúc đầu cung cấp, sau khi chỉ dẫn tường tận phải dùng „super clear & strong gelatin 285 bloom, made in Canada“ tại Jelly3D.com, 20 đô-la nửa ký, tha hồ mà mở chìa khóa.

Tiếc rằng xứ Cờ-Lá-Phong-Đỏ ở mãi bên kia bờ Đại-Tây-Dương, không biết bao giờ tôi mới cầm được chìa khóa Kiên-Nhẫn-à-la-3D trong tay đây ?

Con bé con tôi, tuổi Dần

Mới đây một người bạn khen nức nở „mày đặt tên con hay ghê nơi“ làm tôi suýt tý nữa phải đi thẩm mỹ viện sửa lại cái mũi tự dưng phồng to quá cỡ thợ mộc, may mà lục lại đống hồi ký viết những vào những đêm lỡ dại uống trà tàu, hai mí mắt giận nhau không thèm nhắm, thì thấy bài ký sự đặt tên con nên mạo muội đăng lại bài này. Có thêm mắm thêm muối chẳng qua do trà tàu rẻ tiền không ướp hương sen hay hương nhài gì ráo trọi.
Bên Đức này người ta có thể tính tương đối đúng ngày sinh của em bé và theo như bà bác sĩ phụ khoa của tôi „bấm quẻ“ … computer thì con tôi sẽ sanh vào năm Dần. Trong thời gian mang bầu tôi mua đủ loại sách về để nghiên cứu tâm lý bà bầu, việc sanh đẻ, việc nuôi dạy con v.v.. trong đó có cả các sách tử vi Đông phương. Khi cô hộ sinh bồng con bé đặt vào lòng tôi, tôi mới có cơ hội đối chiếu tử vi tướng số và … sự thật trần gian.
Theo sách tử vi thì:
-Tuổi Cọp sanh ra đã là lãnh đạo, quyến rũ và kiêu hãnh.
Con bé con tôi chỉ biết khóc oe oe, nằm co ro trong chiếc khăn quấn, mắt nhắm tịt, da dẻ nhăn nhúm.
-Tuổi cọp thích kiếm ăn một mình, thích chính tay rình chụp con mồi.
Tôi thả bình sữa ra thì bình sữa lăn đùng ngay xuống đất.
-Thời gian là điều cốt yếu cho tuổi Cọp. Thà tới trước ngồi đợi chớ không chịu trễ tràng.
Cứ cách hai tiếng tôi lại phải đi nhúng khăn ướt với nước lạnh, đắp vào mặt con bé mới lay nó dậy nổi để bú cho đúng giờ như lời các cô hộ sinh căn dặn.
-Về phía phái đẹp thì tuổi Cọp tuyệt nhiên là vua, có tướng quý phái và được săn đón.
Trong những em bé sinh ra cùng ngày với con tôi ở bệnh viện thì con bé con tôi là đứa duy nhất da dẻ vàng khè, mũi tẹt, mắt hí.
-Tuổi Cọp thường thay đổi tánh khí bất thường, lại thêm tánh căng thẳng hơn người khác nên nếu bị áp lực, tuổi nầy lại đáp ứng không hữu hiệu nên dễ để lộ cảm xúc mãnh liệt cho người khác biết. Cái tật hơi hàm hồ nầy làm cho bạn cũng như thù đều phải né.
Điều này thì tôi công nhận sách tử vi đoán không sai. Chính vì tánh khí bất thường, nửa đêm hay đòi bú bất tử mà không được cho bú là khóc ré lên, nên các cô hộ sinh luôn từ chối không chịu để con tôi nằm ngủ trong phòng cùng các em bé khác mà bắt tôi phải ngủ chung với nó nên từ khi sanh con bé, tôi mắc thêm chứng mất ngủ mãn tính.
Duy chỉ về vấn đề hợp xung thì sách đoán trúng bong.
-Tam Hạp: Tuổi Cọp hạp với tuổi Ngọ (con Ngựa) và tuổi Tuất (con Chó).
Con bé con tôi thích đi xem CHIO – Concours Hippique International Officiel, một cuộc thi tài quốc tế về đua ngựa, cỡi ngựa – và suốt ngày năn nỉ tôi cho nó nuôi một con chó. Nhưng theo sách tử vi thì tôi khắc tuổi Chó nên cái tam hạp của nó không thực hiện được.
-Tứ Xung: Tuổi Cọp kỵ tuổi con Rắn, tuổi con Khỉ và tuổi con Heo (Dần Thân Tị Hợi tứ hành xung).
Con bé con tôi sợ rắn, hay nhát khỉ trong sở thú và chỉ thích ăn Döner của Thổ kẹp thịt cừu chứ không thích loại của Hy lạp kẹp thịt heo.
Vấn đế làm tôi đau đầu nhất là việc đặt tên cho con bé.
Ông anh tôi sinh thằng con trai vào năm Thìn: Trần Vũ Thành Long, diễn nôm ra là … chim hóa rồng, nghe cũng kêu ra phết.
Đứa con gái sanh năm Ngọ nhưng bà vợ hễ nghe ổng hát bài „anh theo Ngọ về“ thì lại lên cơn tam bành cho rằng ông ấy nhớ tới người yêu „tuổi học trò trưa tan trường thương áo trắng em bay“ của ổng nên ổng thêm thắt chút đỉnh thành … Mộng Ngọc, tức là mơ về … Ngọ, hơi cải lương, nhưng tránh được nhiễu sự hà đông.
Thằng thứ ba sinh năm khỉ ổng phang luôn một cái tên rất vương giả: Trần Vũ Hoàng Thân. Dòng họ tôi theo như gia phả thì từ bên Tàu sang Việt nam lập nghiệp từ mười mấy đời trước, vốn nghề nông chứ chả có chút vương thân quốc thích gì sất.
Lúc vào thăm tôi, ổng hất hàm hỏi:
-Đã đặt tên chưa ?
Nếu sanh con trai có thể ổng sẽ phán ngay cho một tên rất „ngầu“ như Phi Hổ (cọp phóng), con gái chắc là … Thúy Dần (con cọp mảnh mai). Khổ nỗi con gái mang tên Dần ở xứ âu tây này thì nghe thô kệch quá. Làm tôi lại nhớ đến chị Dậu trong truyện Tắt Đèn của Ngô Tất Tố. Tôi dám cá cuộc một ăn mười chị ấy phải là tuổi con Gà.
Ấy cái tuổi Cọp này đúng là rắc rối thật.
Hay là tôi chỉ giữ vần „xê“ của chữ „cọp“ thôi rồi đặt chại đi như Mộng Ngọc vậy ? Và quan trọng là phải không có dấu vì người Đức họ sẽ không đánh vần được.
Vần „xê“ thì có những tên hay được dùng như Cẩm, bỏ dấu đi thành Cam, nghe cũng không xuôi tai. Hay là Cát ? Con cháu gái tôi định cư bên Úc mang họ Cát. Nó hay phải thanh minh thanh nga với người Úc rằng nó vốn dòng giống Âu cơ, trải qua nhiều đời sống trên đất liền nên không còn vây như cá nữa và hoàn toàn không dây mơ rễ má gì với họ hàng nhà mèo cả.
Vần „xê đơn“ coi bộ cũng không xong. Tôi chuyển qua vần „xê kép hát“. Tôi thích nhất tên Châu. Diễm Châu, Loan Châu, Trân Châu, Minh Châu, Ngọc Châu, Anh Châu, Mỹ Châu v.v… Có biết bao nhiêu là cái tên Châu để đặt cho con gái thật đẹp. Nhưng tiếng Đức không có vần „ớ“. Châu mà không có dấu thì, hỡi ơi, nó thành ra Châu … chấu.
Cuối cùng còn lại mỗi tên Chi. Vâng, đúng vậy, tên Chi không dấu vẫn là Chi. Có một câu truyện cười như sau.
Một ông khách hỏi tên cô bán hàng:
-Cô tên chi ?
Cửa tiệm đông khách ồn ào, cô ta nghe không rõ bèn hỏi lại:
-Dạ ông muốn hỏi chi ?
-Tôi muốn hỏi cô tên chi
-Không có cô chi ở đây
-Không, tôi không hỏi cô chi
-Không hỏi chi à, thế ông hỏi gì ?
-Có chứ, tôi hỏi cô tên chi ?
-Đã bảo cô chi không có ở đây …
-Tôi không hỏi cô chi
-Không hỏi thế từ nãy giờ ông làm chi đấy?
-Tôi không làm chi, tôi chỉ muốn hỏi cô tên chi


Sau 15 phút ông khách chán nản:
-Xin lỗi đã làm phiền cô
-Dạ không có chi
-Biết rồi, khổ lắm, nói mãi …

So với chị „Dần“ thì tên Chi đã là hay hơn nhiều rồi. Nhưng cũng cần có một cái tên lót chứ ai lại chỉ trơ trẽn tên một chữ như thế ?
Lệ Chi từ điển tích vụ án Lệ Chi Viên, tức vụ án vườn vải, là vụ án mà Nguyễn Thị Lộ, một người thiếp của Nguyễn Trãi được vua Lê Thái Tông yêu quý vì sắc đẹp, bị vu oan là giết vua, Nguyễn Trãi và gia đình vì thế phải lãnh án tru di tam tộc.
Kim Chi, nguyên từ Kim Chi Ngọc Diệp tức cành vàng lá ngọc, là một món đồ rất quý, xưa thường chỉ có những „thế gia vọng tộc“ mới có, hoặc được vua ban. Món đồ quý này mang hình ảnh một cây nhỏ với thân cành làm bằng vàng ròng, điểm những chiếc lá xanh được làm từ ngọc bích.
Giao Chi là cành giao, một loại cây san hô có màu xanh hoặc đỏ. Cây giao thường được trồng gần cây quỳnh vì cây giao có cành mà không có lá. Cây quỳnh thì thân cũng là lá, lại không có cành. Hai cây này nếu trồng xen với nhau tạo nên một sự bổ sung hoàn hảo, đủ cành đủ lá. Vì vậy Quỳnh-Giao hay đi đôi với nhau như trong truyện Kiều có câu:
Hài văn lần bước dặm xanh
Một vùng như thể cây quỳnh cành giao

Huệ Chi, Lan Chi, Mai Chi là cành huệ, cành lan, cành mai.
Con bé con tôi thuộc loại cành … cây, không xứng đáng mang những tên hoa mỹ như vậy. Mà đặt tên con ai nỡ đặt Thị này, Thị nọ, không khéo thành Thị Mầu thì chết. Sau nhiều đêm mất ngủ vì nuôi … cọp tôi đã tìm ra cho con bé con tôi một cái tên vừa hoa lá cành lại nửa tây nửa ta nghe cũng không thua gì … Trần Thị Mộng Ngọc.
Đọc đến đây chắc các bạn đã đoán được tên của con bé con tôi ?

Mit FlixBus nach Vietnam

Es, stimmt, wenn man es wortwörtlich nimmt!
Denn wir sind wiedermals mit FlixBus gefahren, diesmal von Aachen zum Bochum Hauptbahnhof, dann mit der U35 weiter zum Landesmuseum Herne, welches direkt über der U-Bahnstation Arch-Museum/Kreuzkriche liegt. Dort befindet sich bis Februar 2017 die Sonderausstellung Schätze der Archäologie Vietnams.
Die Reise zum Land der aufsteigenden Dachen (Thăng Long) dauerte etwa 3:20′ für die Busfahrt und circa 12 Minuten für die Fahrt mit der U-Bahn. Im Vergleich mit einer 11-Stunden-Flug im Flieger in der Holzklasse nach Vietnam ab Deutschland war es wirklich sehr angenehm. Mit Stopover in Mönchengladbach, Krefeld. WLAN inklusiv. Nur keine Stewardessen, die Getränke und Essen servieren.
Ich muss zugeben, nicht der Eintritt von 5€ für den Museumbesuch war ausschlagebend, sondern weil der Spaß mit dem FlixBus uns nur 7€ kostete, denn wir waren von Postbus noch nicht so ganz abgenabelt und bekamen weitere Gutscheine über Spammails, die nur bis Mitte Dezember gültig sind.
Umso waren wir mehr begeistert von der Professionalität der Ausstellung. Es war eher ein Kunstwerk, geschmückt mit den archäologischen Funde. Die Nachbildung des Mỹ Sơn Tempels ragte empor heraus, genau so beeindruckend wie die geheimnisvolle Aura der gigantischen ägyptischen Pyramiden. Die roten Laternen erinnerten mich an die idyllische Hafenstadt Hội An. Der Bronzetrommel Đông Sơn in Schwarz-Weiß sah aus wie kunstvolle Malvorlagen für Erwachsene mit geometrischen Mustern.

img_3386
8m-hohe Nachbildung des Mỹ Sơn Tempels

img_3407
Das Reich Đại Việt (10. bis 19. Jh. n. Chr.)

img_3389
Oberseite des Đông Sơn Trommels

Na ja, eigentlich sollte ich über die Exponaten berichten, und nicht das Drum-Herum. Aber es ist wirklich viel schöner, wenn man life anschaut: die Geschichte Vietnams von der Steinzeit bis zur Gegenwart, gemeisselt in Stein, Ton, Bronze, Eisen, Jade. Kompaktkurs über das Land der Drachensöhne.
Vielleicht sollte ich doch über ein Exponat schreiben, das mich am meistens beeindruckt hat: Inschriftenstein in Form einer Schildskröte, geehrt dem General Lý Thường Kiệt (1019-1105). Die Inschrift berichtete, dass dieser erfolgreiche Schlachten gegen die Cham und zur Abwehr einfallender Armee der chinesischen Song-Dynastie (Nhà Tống) geschlagen hatte. Dafür erhielt er den Ehrentitel „Höchster Lehrer, der dem Land hilft“ (Phụ quốc thái phó), „Der das Land auf einer Säule stellt“ (Thượng trụ quốc), und „Gerechter Kleiner Bruder des Himmelssohnes“ (Thiên tử nghĩa đệ), einen der höchsten möglichen Ehrentitel. 1072, so die Inschrift weiter, ernannte man ihn zum höchstens Militäroffizier (Tể tướng), ein Amt, das mit dem Premierminister vergleichbar ist.
Die Schildkröte, die die Tafel trägt, ist Bí Sĩ, einer der mythologischen „Neun Drachensöhne“. Schildkrötenstelen stellte man für Mitglieder des Hochadels und Beamte der höchsten Ränge auf.

img_3417

Nach dem Kulturgang war der Besuch im Museumscafé ein „Muss“, um Energie für den Bochumer Weihnachtsmarkt zu tanken. Ferner war 5,30€ für Bratwurst mit viel Pommes in gemütlicher Atmosphere nicht zu toppen.

img_3451herne

Nostalgie

Ich reise gern.
Ich rechne auch gern.
So habe ich für die allererste Fahrt mit dem Postbus nach Paris gleich die Postbus Karte mit dem 25%-Rabatt dazugekauft, da laut meiner Rechnung hätte ich bei der 3. Reise nach Paris das Geld für die Postbus Karte wieder wettgemacht.
Ich bin schon zweimal mit Potsbus nach Paris gefahren, das dritte Mal sollte zu Weihnachten sein, denn ich liebe den märchenhaft geschmückten Weihnachtsmarkt auf der Champs-Elysées – die Prachtstraße der französischen Hauptstadt.

Aber Flixbus übernimmt seinen Konkurrenten Postbus und macht mir einen Strich durch die Rechnung. Als Trostpflaster spendete Postbus einen Gutschein in Höhe von 5€. So war ich gezwungen, fieberhaft nach einem Reiseziel bis Ende Oktober zu suchen, um den Gutschein einzulösen. Die Wahl fiel auf Duisburg. Na ja, ich habe von 1991 bis 1993 in Duisburg gelebt, die Stadt aber seit mehr als 20 Jahren nicht wiedergesehen.

Von Aachen aus gondelte Flixbus durch Mönchengladbach, Krefeld und erreichte den Duisburger Hauptbahnhof nach 2 Stunden und 20 Minuten.  Ich habe die Stadt nicht wiedererkannt, einzig die Klinkerfassade des Hauptbahnhofs hat sich nicht geändert. Der Bahnhofsvorplatz war eine Riesenbaustelle.

dui
Der Bahnhofsvorplatz, eine Riesenbaustelle

Ein bisschen Wehmut kam in mir hoch, als ich nach der vertrauten Straßenbahn suchte und nur das U-Bahn-Schild fand. Ohne Straßenbahn war die Königstraße für mich irgendwie zu breit, zu wenig Menschen. Es könnte auch sein, dass die Leuten in den verschiedenen modernen Passagen und Arkarden ihre Samstagseinkäufe erledigten. City Palais, Forum, Königsgalerie und wie sie alle heißen. Sie sahen gleich aus, wie Aquis Plaza in Aachen: hell, steril, teuer. Billigware musste man draußen auf der Königstraße suchen: Teetasse für 1€ bei Woolworth (ja das Geschäft gibt es noch in Duisburg), neonfarbene Schnürsenkel für 3€ bei Foot Locker. TEDi, KODi, 1-Euro-Shop und etlliche Discounter machten sich auf der schönsten Einkaufsstraße Duisburg breit.
Keine Boutiquen. Kein Juwelier. Kein Schickimicki-Laden. Keine … Straßenbahn.

Von Dr Neil Clifton, CC BY-SA 2.0, Link
Von Dr Neil Clifton, CC BY-SA 2.0, Link

Quizfrage: Wo bekommt man heutzutage noch einen superduper Kaffee für 1€?

In Duisburg, bei „Langnese Happiness Station“, rechts schräg gegenüber vom Hauptbahnhof, auf der … Königstraße. Super lecker, hübsch dekoriert, breiter Sessel und kostenlose WC-Benutzung (das rail & fresh WC-Center am Bahnhof verlangt dafür 1€, ohne den superduper Kaffee, versteht sich).

kaffee2 kaffee3

Als wir auf den Flixbus zurück nach Aachen warteten, überprüfte ich nochmal meine Rechnung:

Ohne Postbus Karte
2x Paris        =    92€
1x Duisburg  =    12€
Gesamt          =   104€

Mit Postbus Karte                       =    25€
2x Paris mit 25% Rabatt             =    69€
1x Duisburg mit 5€ Gutschein   =       7€
Gesamt                                         =   101€

Das heißt, ich habe satte … 3€ mit der Postbus Karte gespart und eine ganze Menge Geld für das Shopping in Paris ausgegeben.  In Duisburg habe ich nur 6 schwarze Strumpfhosen und 2 Teetassen bei Woolworth, 1 Paar Schnürsenkel bei Foot Locker, 2 Halsreifen und 4 Ketten bei idee-Shop, 1 Alphabet-Aussteckform bei Cakemart, 1 Lachkürbis bei TEDi gekauft. Mir fehlte noch der Auto-Aufkleber Deutschland-D. Der Verkäufer gab mir den Hinweis, dass der Sticker nur noch bei ADAC zu erwerben ist. Nostalgie halt. Wie die Straßenbahn in Duisburg. Sie fährt immer noch. Unterirdisch und teilt sich die Gleise mit der U-Bahn.

Auch Postbus ist nostalgisch geworden. Ab dem 01. November.

Khi người ta … không còn trẻ

Nhớ thuở còn „đầu đội trời, chân đạp đất“, mùa hè thảy ba-lô, lều, túi ngủ lên xe, lái một mạch ra tận Hoek van Holland, tối nằm duỗi chân trên cát ngắm sao, nghe sóng vỗ rì rầm mơ về một chuyến du lịch bằng phi cơ, khách sạn gối căng phồng, bồn tắm men trắng muốt, xà bông thơm phưng phức …
Hơn 25 năm sau, cốp xe chật cứng nào đồ ăn sáng, ăn trưa, ăn tối, trà, cà phê, đường, sữa, muối, tiêu, nồi cơm điện, khăn lông, dép đi trong nhà … và một trăm thứ lỉnh kỉnh khác.
Vakantiepark Droomgaard, cách Eindhoven khoảng 45km, Hoek van Holland còn cả trăm cây số nữa mới tới. Một lựa chọn khi người ta …. không còn trẻ.
Một căn nhà nghỉ nhỏ, 37 mét vuông, có bếp, nhà tắm, phòng khách với ti-vi bắt được 5 đài Đức, 2 phòng ngủ cho 4 người, Veranda ngồi hóng mát.
Ban ngày đạp xe qua những con phố nhỏ, hiền hòa, có đèn xanh đèn đỏ dành cho xe đạp. Không có „phố núi cao, phố núi đầy sương“ mà cũng „đi dăm bước đã về chốn cũ“ (Vũ Hữu Định). Tối nằm nghe mưa rơi lộp độp trên mái, nhớ về thuở nào giữa đêm nước mưa tràn, ngập căn lều poncho chơ vơ trên bãi lộng gió.
Ngày xưa thuê chỗ cắm lều chỉ 3 Đức-Mã một đêm, nhà tắm, nhà vệ sinh chung, nước lạnh ngắt, vừa tắm vừa … đánh răng (tức là 2 hàm răng đánh vào nhau), tối ngủ mặc ba bốn bộ quần áo vẫn co ro.
Ngày nay thuê chalet, 45 Euro một đêm, tiện nghi đầy đủ, nước nóng phỏng da, hơi ấm lò sưởi làm mờ cửa kiếng.

Cũng là Camping. Khi người ta  … không còn trẻ.

ampel
Đèn lưu thông dành riêng cho xe đạp

plan
Đi dăm bước

hong2

camping_hong
đã về chốn cũ

55
Chalet M55

img_2989
Phòng khách

img_2988

kueche
Bếp

img_2987
WC

Phòng ngủ 1
Phòng ngủ 1

img_2986
Phòng ngủ 2

Khô Sử

Hằng năm, cứ vào chủ nhật của tuần lễ thứ hai trong tháng 9, nước Đức có ngày „Tag des offenen Denkmals“ (Open Monument Day). Trong ngày này mọi người có thể xem nhiều di tích mà bình thường không mở cửa cho du khách vì lý do sợ hư hại hoặc thuộc về tư nhân, cũng như có những chương trình giới thiệu di tích ít được biết đến.
Di tích thuộc về lịch sử. Lịch sử là môn học không mấy ai ưa thích vì nó khô không khốc. Nhưng tại sao lại có nhiều người hảo nhâm nhi khô bò, khô mực, khô nai, khô cá thiều ? Đơn giản vì nó cô đọng tất cả các vị ngon ngọt, cộng thêm gia vị mắm muối, lại được thưởng thức khi rảnh rỗi ngồi xem ti-vi bên cạnh một chai bia lạnh, sủi bọt trắng xóa.
Và một lần trong năm, vào chủ nhật của tuần lễ thứ hai trong tháng 9, với một chai nước khoáng sủi bọt trong suốt, tôi thưởng thức „khô Sử“, đón tuyến xe buýt „G“ – G chắc là „Geschichte“, có nghĩa là „Sử“ – khởi hành lúc 10 giờ tại bến xe ở trung tâm Aachen. Mỗi năm tuyến đường quanh thành phố Aachen và khu lận cận của 2 nước láng giềng Bỉ, Hòa Lan có thay đổi chút ít tùy theo chủ đề của năm, chẳng hạn năm nay là „Gemeinsam Denkmale erhalten“ (Cùng nhau giữ gìn di tích) nên xe chạy ngang qua những di tích liên quan đến vùng „Ngã ba biên giới“ (Dreiländereck, les trois frontières).
Ở trung học, thầy cô có dạy tôi về chiến tranh thế giới thứ nhất, nhưng không kể tôi nghe nhà ga Ronheider Bahnhof trước kia là đoạn đường sắt lưu thông chính, nối liền Paris-Brüssel-Köln, do độ dốc khá cao của khu rừng Aachen (26,5%) nên phải làm thêm hệ thống dây cáp kéo để câu đầu tàu vượt dốc. Nay không còn dấu tích gì ngoài quán ăn trang nhã mang tên Ronheider Stuben mà ta cũng có thể ngồi ngoài sân nhâm nhi ly cà phê trong một ngày nắng đẹp.
Hay Moresnet. Nhỏ nhất châu Âu. Năm 1823, Phổ (Preußen) và Hòa Lan không thỏa thuận được về tranh chấp khai thác mỏ kẽm (Zink) nên đàm phán biến Moresnet thành quốc gia trung lập (Neutral-Moresnet). Khu Ngã ba biên giới ngày nay – mà hầu như ai có bạn bè từ xa đến thăm đều phải chở lên đó chụp tấm hình kỹ nghệ „Nhất-Dương-Chỉ-Tam-Quốc-Chí“ (một chỉ tay ếm trấn ba nước, tức là để ngón tay lên đỉnh cột mốc đánh dấu nơi biên giới 3 nước Bỉ, Hòa-Lan, Đức giao nhau) – thời đó mang tên Ngã … tư biên giới (Vierländereck) và cũng là điểm cao nhất … „Vùng đất thấp“ (Pays-Bas), với 327,50 mét trên mức mặt nước biển. Năm 1914, Moresnet trung lập rơi vào tay Đức. Với hòa-ước Versailles năm 1919, sau thất bại của Đức trong chiến tranh thế giới thứ nhất, vùng đất này được trả lại vương quốc Bỉ.

3laender
Cột mốc biên giới 3 nước Bỉ, Hòa-Lan, Đức

Hoặc lâu đài Vaalsbroek, nơi có lăng mộ vợ chồng Johann Arnold Clermont. Clermont là người Đức, sinh trưởng trong một gia đình quý tộc ở Aachen nổi tiếng về ngành dệt. Do theo đạo Tin-Lành, Clermont không được ưu đãi mở mang cơ ngơi gia tộc vì Aachen theo Cơ-Đốc giáo. Clermont di cư qua Vaals, thành phố nước láng giềng Hòa-Lan, mua lại tòa lâu đài cũ kỹ điêu tàn Vaalsbroek, tự thiết kế thành nơi cư ngụ, làm việc và xưởng dệt vải. Con đường đi vào trung tâm thành phố Vaals ngày nay mang tên „Von Clermontplein“ (Quảng trường Clermont).

Tượng Clermont ở Vaals
Tượng Clermont ở Vaals

Khô sử rẻ hơn khô bò, khô mực, khô nai, khô cá thiều. Chỉ có … 2 Euro cho một chuyến đi vòng quanh Aachen và các thành phố làng giềng Bỉ, Hòa Lan. Xe du lịch nệm êm như nhung, có máy điều hòa mát mẻ, hướng dẫn viên thuyết minh liên tục 1 tiếng rưỡi đồng hồ, tài xế thiện nghệ lèo lách những con đường hẹp, ngoằn ngoèo nhưng thật thơ mộng của vương quốc Bỉ. Một trùng hợp nữa là chỉ có đồng 2 Euro mới có loại để sưu tập (2-Euro-Gedenkmünze), trên mặt có đúc hình di tích hay sự kiện lịch sử.

roemische_vertraege_belgien_2007
Đồng 2 Euro kỷ niệm 50 năm hiệp ước Rom

Trong Số-Học (Numérologie) Tây phương, số 2 tượng trưng cho mặt trăng. Người có mạng „Số Hai“ tính tình hòa đồng, thích nghi, ân cần, hợp tác. Theo Số-Học Đông phương, số 2 là số Xã hội, thể hiện đặc tính của Âm–Dương (Yin Yang) tượng trưng cho sự nhạy bén, tiến thoái phù hợp, uyển chuyển với thế giới khách quan. Người mạng „Số Hai“ có „Tương” tính: Tương cầu (tìm nhau), Tương giao (gặp nhau), Tương ứng (hợp nhau), Tương thành (giúp nhau), Tương thế (thay nhau), Tương ma (cọ nhau), Tương thôi (xô nhau chứ không phải là thôi nhau đâu ạ!).

Để biết mạng mình thuộc số mấy trong Số-Học dùng bảng dưới để đối chiếu :

1 2 3 4 5 6 7 8 9
a b c d e f g h i
j k l m n o p q r
s t u v w x y z
 ö ä ü

Ví dụ:
Họ Bùi: 2+3+9 = 14 = 1+4 = 5
Tên Tố Hồng: 2+6+8+6+5+7 = 34 = 3+4 = 7
Sinh ngày: 13.4 = 1+3+4 = 8
5+7+8 = 20 = 2+0 = 2

thuộc mạng „Số Hai“.
Nhưng mà tôi thích mình là … „Số Một“ cơ !!!