Chương II: Ung thư

Tháng 10 năm 2000, mẹ chuyển sang debis, làm Project có liên quan đến công ty Cablecom (Telecommunication’s provider) của Thụy sĩ, khá bận rộn, thường phải đi công tác liên tục, ăn uống thất thường, cho nên thỉnh thoảng khi có triệu chứng buồn nôn, mẹ cứ nghĩ bao tử tiết ra nhiều chất Acid vì bị căng thẳng từ sức ép của công việc.

Một hôm, tự dưng mẹ lăn quay ra bất tỉnh. Lúc mở mắt ra, mẹ vội vã đến bệnh viện Marienhospital gần nhà cũ của mình ở đường Bismarckstrasse. Cô nhân viên phòng làm thủ tục nhập viện hỏi qua loa vài dữ kiện cá nhân như tên chi, bảo hiểm y tế nào, triệu chứng bệnh ra sao v.v. Sau khi vặn vẹo chán chê, cô ta điềm nhiên:

– Rất tiếc hôm nay nhà thương không còn phòng trống, sáng mai bà quay trở lại nhé?

Đang ngậm ngùi dợm chân đi ra thì mẹ bỗng buồn nôn không kìm được, ói tung tóe ra sàn, màu đỏ như máu. Cô nhân viên nhảy dựng lên, hoảng hốt cầm điện thoại cầu cứu. Ngay lập tức có một anh y tá xuất hiện, xốc mẹ lên một chiếc xe lăn và đẩy vào phòng cấp cứu.

Bác sĩ khám tim, mạch, đo huyết áp, rồi nhỏ nhẹ hỏi:

– Chiều hôm nay bà ăn gì?

Mẹ thật thà khai báo:

– Mì gói với chút giá và cà chua.

Bác sĩ gật gù kết luận màu đỏ ở chỗ nôn mửa của mẹ là từ cà chua và chẩn đoán mẹ bị ngộ độc thực phẩm. Do đã tối khuya, mẹ được phép ở lại nhà thương, hôm sau mới phải xuất viện. Sáng hôm sau, khi đi vệ sinh, mẹ hốt hoảng sợ hãi giật sợi dây cứu cấp để gọi y tá khi thấy bồn cầu đen ngòm như nước cống. Kể từ lúc đó mẹ phải trải qua nhiều thử nghiệm tại bệnh viện để chẩn đoán bệnh lý. Mẹ bị đẩy đi soi bao tử, soi ruột, soi CT (Computertomographie) mà trước khi soi phải uống một dung dịch phản quang rất khó nuốt, cứ uống vào một ngụm thì chỉ muốn nôn ọe ngay lập tức. Bác sĩ cho biết mẹ có một cục bướu trong bao tử cần phải cắt nó đi. Do họ không thể chẩn đoán đó là bướu lành hay dữ, đụng vào nó có lây lan sang những tế bào khác hay không, nên khó dùng phương pháp thọc dây vào cuống họng và cắt nó từ bên trong, bác sĩ hỏi mẹ có cho phép họ giải phẩu mổ bụng ra không. Thật ra, đó là một câu hỏi cho „đúng lệ làng“, vì sau hai tuần chỉ sống bằng truyền dịch nước biển và liên tục bị đẩy đi xét nghiệm từ phòng này sang phòng khác, mẹ chỉ biết ngoan ngoãn ký giấy đồng ý.

Lúc mở mắt tỉnh dậy sau cuộc giải phẩu, bà bác sĩ nói với mẹ:

– Tôi có hai tin, một tốt và một xấu. Tin tốt là cuộc giải phẩu thành công tốt đẹp, tin xấu là cục bướu ấy thuộc loại dữ, một cục bướu ung thư.

Bà bác sĩ an ủi:

– Theo kết quả xét nghiệm thì ung thư này của bà ở giai đoạn mới chớm, may mà được phát hiện sớm. Chúng tôi đã cẩn thận cắt đi khoảng một phần ba bao tử rồi.

Tuy không phải xạ trị nhưng mẹ vẫn bị giữ lại ở bệnh viện để bác sĩ theo dõi và y tá chăm sóc vết mổ. Ban ngày mẹ đọc sách, đọc truyện, nói chuyện với các bệnh nhân khác nên cũng khuây khỏa. Buổi tối, khi bệnh viện chìm trong bóng đêm im lặng thì mẹ cứ thao thức, hết nghĩ gần lại lo xa, không biết sức khỏe sau này ra sao, lỡ có mệnh hệ gì thì con sẽ bơ vơ, tương lai con chẳng biết đi về đâu? Nước mắt cứ thế chảy ra không cầm lại được, lòng mẹ buồn chất ngất.

Mẹ không nhớ bao lâu sau khi mổ thì họ rút ống truyền nước biển, nhưng mẹ nhớ mãi cảm giác khi được húp thìa nước súp đầu tiên sau thời gian dài bao tử không hoạt động. Nước súp trong vắt, không có tí cái nào, chỉ có những váng mỡ óng ánh mà sao nó ngon vô cùng, ngon hơn tất cả những gì mà mẹ đã từng nếm qua, cho mẹ một cảm giác hồi sinh sau ca mổ lớn thứ ba với gây mê toàn phần trong cuộc đời của mẹ – lần đầu là mổ ruột dư và vùng khoang bụng dưới do máu tràn ra, lần thứ hai là mổ đẻ.

Khoảng 4 tháng sau thì mẹ đi làm trở lại. Công việc, gia đình, bận bịu lo toan hàng ngày giúp mẹ dần dần quên căn bệnh quái ác, tuy mẹ vẫn phải đi soi bao tử và xét nghiệm máu hằng năm để kiểm tra xem bệnh ung thư có tái phát hay không. Có lần ông bác sĩ hỏi mẹ:

– Bà đang bị „Stress“ phải không, bao tử có nhiều chất át-xít.

Mẹ gật đầu; :

– Tôi có Stress với đồng nghiệp trong công việc ông à!

Ông bác sĩ giơ một chân lên giống như dáng con chó đang „phóng uế“:

– Quên họ đi, hãy tận hưởng mỗi ngày mới trời ban cho, vì đúng ra là với căn bệnh ung thư kia thì giờ này bà đã „mồ xanh cỏ“ rồi!

Khi nào cảm thấy bất lực, gặp chuyện u sầu hoặc thất bại mẹ lại nhớ đến cái dáng đứng „chó đái“ và lời khuyên của ông Niddegen hôm ấy.

Wunder beginnen dann, wenn wir unseren Träumen mehr Energie geben als unseren Ängsten (Autor unbekannt).
Điều kỳ diệu bắt đầu khi ta dành nhiều năng lượng cho ước mơ hơn là cho nỗi sợ hãi (Vô danh).

Câu này thật là đúng con ạ, đứa con gái đáng yêu nhất trên đời này của mẹ!

Trích trong hồi ký „Chuyến bay đời mẹ“, nhà xuất bản lulu.