Mission Impossible

Khoai lang có nguồn gốc từ châu Mỹ.
5.000 năm sau nó được bán tại nhiều siêu thị ở Đức với giá khoảng từ 1,79 € đến 2,99 € một ký-lô. Khoai lang của Aldi nhập từ Peru.
Các bạn chắc đang thắc mắc tại sao hôm nay tôi lại quảng cáo bán khoai lang ?
Số là từ hơn tháng nay, khoai lang là món ăn trưa không thể bỏ qua của tôi vì tôi đang đóng vai chính trong „Mission Impossible“ – sứ mệnh bất khả thi: Ăn-Kiêng-Theo-Tiếng-Gọi-Vòng-Eo. Tuồng cải lương này có tên Hán-Việt là „Độc“ vì chỉ mình tôi đóng và duy nhất một cảnh diễn đi diễn lại là „ăn độc một củ khoai“, không phải „ăn một củ khoai độc“ vì khoai lang rất „heo-thì“ (healthy). Theo nghiên cứu khoa học, 100gr khoai lang chỉ sản xuất khoảng 86 kcal tức là ký-lô calo (calorie), 100gr khoai tây 71 kcal và cơm trắng … 350 kcal.
Các bạn thấy đấy, nếu một ngày đẹp trời nào đó bạn muốn được thướt tha trong tà áo dài cài khuy bấm tôn vinh cái đẹp người phụ nữ Việt Nam, hay muốn cười thật tươi, thật rạng rỡ khi được chụp hình kỷ niệm mà không phải nín thở hóp bụng thì hãy nhớ những quy luật đã hoàn toàn được chứng minh bằng khoa học, toán học và hình học, tức là hình „trước và sau“ khi áp dụng các biện pháp giảm cân.

Nguyên tắc căn bản khi đóng tuồng „Độc“ rất đơn giản: ăn ít đi. Vì khi

Sợi nhìn ngày tháng qua mau,
Tóc xanh hôm trước, bạc màu hôm nay.
Tóc xưa giờ đã xa bay,
Sợi buồn ở lại, ngắn dài xót xa …

(Tóc Xưa – nhạc Ngô Thụy Miên, thơ Dương Văn Thiệt)

là cái máy đốt calo của ta đã bắt đầu dặt dẹo rồi đấy !
XƯA máy đốt tả-pí-lù, không phân biệt calo này cần giữ lại để xài hay „gởi gió cho mây ngàn bay“, cứ vào bụng là ta đốt cháy sạch sành sanh.
NAY máy đốt theo-nhu-cầu, hôm nào phải đi vác gạo thì đốt vài ngàn calo, hôm nào trốn việc nằm ì thì chỉ tiêu vài trăm cho có lệ.
PHẦN CÒN LẠI ư ?

Bắc thang lên hỏi ông trời
Calo thừa mứa thì mời ai đây ?
Ông trời vỗ bụng tròn quay:
Tao còn cả đống, cho mày, lấy không ?

Ngoài nguyên tắc căn bản trên còn có phương trình phụ: tập thể thao, thể dục.
Vì nếu chỉ ăn ít đi để cơ thể bị ép buộc phải xài đến calo dự trữ thì chưa đủ bởi các bắp thịt cũng cần có calo để duy trì sự sống. Nhịn ăn đơn thuần ta sẽ nhẹ như lông hồng (hồng viết thường, không viết hoa), nhưng cơ bắp chảy xệ, da thịt u buồn ca cẩm „Hôm nay em đi trời không có nắng“ (lời nhạc trong bài „Tuổi Hồng“ của Phạm Duy, Hồng viết hoa vì đó là tên riêng cho lứa tuổi đẹp nhất đời người, lứa tuổi mà cỗ máy đốt calo hoạt động không ngưng nghỉ). Tuy nhiên cũng có nhiều động tác thể dục, tập nằm trên giường, để giãn đốt sống, cổ và vai. Những động tác này không thuộc về phương trình phụ của „Mission Impossible“.

Last but not least, nếu ai có ý định ghi tên đóng „Mission Impossible“ mà chưa đo lường được những điều kiện cần có và đủ thì vào trang này, điền những dữ kiện đòi hỏi như số tuổi, trọng lượng, chiều cao, một tuần đi vác gạo mấy lần, rồi bấm „Caculate“ thì sẽ hiện ra những chỉ số đại khái như sau:

Cũng như nếu cần đối chiếu để biết ăn 1,2 hay 3,4 củ khoai lang thì xem bảng „calo trong thực phẩm“ ở đây.
Theo như 2 bảng số trên thì – để giảm 0,5 kg trong 1 tuần – thực đơn „Độc“ hằng ngày của tôi được quy định như sau:

Điểm tâm Calo
1 ly cà phê 10
1 ly nước cam 15
1 miếng bánh mì Baguette 270
Bữa ăn trưa Calo
1 củ khoai lang 100 gr 86
1 ly trà 29
1 trái chuối 90
Bữa ăn chiều Calo
1 miếng Pizza 130 gr 290
1 lon Fanta 180
1 miếng dứa 100 gr 10
Tổng cộng 1020 kcal


Như vậy mỗi ngày tôi để dành được 1 kcal, sau 3 tháng 2 ngày được 86 kcal, tức là hôm ấy bữa trưa tôi được phép ăn … 2 củ khoai lang.

Quán triệt

Hôm nọ, khi đọc bài tường trình về chuyến đi thăm các em học sinh nghèo ở Tân Châu tôi thắc mắc hỏi „tiền lì-xì tính sao đây ?“ thì con bạn tôi trả lời:
– Tiền lì xì của TT thì tự nó bỏ ra, của mẹ tao thì mẹ tao bỏ ra, không trích từ quỹ chung đâu vì TT quán triệt điều lệ hội là phải tự mình bỏ hết chi phí, quà cáp trong chuyến đi thăm các em mình bảo trợ mà lị !
Tôi i-meo hỏi lại:
– Quán triệt nghĩa là gì?
Con bạn tôi chảnh chọe:
– Từ Hán-Việt đó chị Hai !!!
Quán: quan sát ; triệt: thông suốt một cách triệt để. Vậy „quán triệt“ là thông suốt vấn đề nào một cách triệt để. Đây là từ Hán-Việt.

À há !!!
Tôi chợt nhớ câu chuyện nhỏ về từ ngữ HánViệt của một thằng bạn trong một lần bàn luận về đề tài Hú em ai ?. Nó viết cho tôi như sau:
„Tiếng Việt mình thường dùng chữ „ưu việt“ để chỉ tài năng xuất chúng, nhưng không ai biết nó xuất xứ từ „tú Sở, ưu Việt“.
Tú, túc là đi trước, có trước, tức là nước Sở văn minh, cái gì cũng khám phá ra trước. Còn „ưu Việt“ là dân tộc Việt cái gì cũng giỏi. Bây giờ mình dùng từ „ưu tú“ hay „ưu việt“, „siêu việt“ là do thành ngữ này mà ra, tiếng Pháp hình như là avant-garde. Khi mình nói ông A „sở trường“ về vẽ, hay thi sĩ B „sở trường“ về thơ lục bát thì chữ „trường“ trong tiếng Hán-Việt hay Việt-Cổ có nghĩa là tài giỏi, chuyên về. „Sở trường“ là ví cái tài giỏi của người nước Sở, tức là mấy cụ tổ tiên của mình đó.
Có một câu thành ngữ mà bây giờ bị lãng quên, đó là „Sở quốc tài tử, Việt nam giai nhân“ (nước Sở có nhiều anh tài, phụ nữ tộc Việt ở vùng Nam có nhan sắc). Hầu như 98% phụ nữ Việt Nam có mắt mí đôi, mặt nhỏ, xương hàm nhỏ, cho nên người Tàu mà mắt mí đôi, xuơng nhỏ đều có tổ tiên là Việt tộc của các nuớc Sở, Ngô và Việt. Viện bảo tàng Ontario mượn của Tàu 4 tấm tranh tứ đại mỹ nhân (Tây Thi, Vương Chiêu Quân, Dương Quý Phi, Điêu Thuyền) về trưng bày, trong đó Tây Thi là gái nước Việt, mắt mí đôi, vai nhỏ, xương nhỏ giống dân Việt mình bây giờ. Còn mấy bà kia, ngưòi thì mập, mắt xếch và ti hí, vai to, mông bự. Ngu Cơ là vương phi của Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ, cũng là người nước Sở, tức là tộc Việt, tuy không được liệt vào tứ đại mỹ nhân nhưng nhan sắc không hề kém Tây Thi.“

Chiêu Quân
Dương Quý Phi
Điêu Thuyền

Tôi vốn sợ mình ở xứ người lâu năm sẽ dần quên cái tiếng

I tờ năm dấu ngã nghiêng
Thương em phải biết: chữ „duyên“ y gì ?

nên mỗi lần gặp chữ nào mà không rõ xuất xứ của nó, không biết i ngắn hay y dài, không biết bỏ dấu hỏi hay dấu ngã, tôi thường bắt chước một thói quen của người Đức là … tra tự điển. Việc làm này cũng giống như việc „hỏi cụ Gồ“ (ask google) ở thời đại mà mẹ tôi cũng có Facebook, có Viber, có Skype và đủ thứ những Apps lỉnh kỉnh khác, rồi thỉnh thoảng lại hỏi „Sao mẹ không gọi điện thoại được nhỉ ?“, đơn giản chỉ vì điện thoại cầm tay của mẹ tôi đã „quá tải“ do chứa đủ thứ dữ liệu của đủ thứ Apps.

Khi tôi hỏi cụ „Khai-Trí-Tiến-Đức“ thì cụ gởi tôi tấm hình này:

Vậy „quán triệt“ là trạng từ diễn tả một hành động nào đó được làm … suốt suồn suột:

I tờ năm dấu ngã nghiêng
Thương em quán triệt: chữ „duyên“ y dài.

Cháo

Thương chồng nấu cháo le le
Nấu canh thiên lý, nấu chè hạt sen

Tôi chưa hề được ăn cháo le le có lẽ vì tôi sinh ra và lớn lên ở thành đô, làm sao có vịt trời để mà đuổi bắt, nói chi đến được ăn thịt của nó. Tôi cũng không thích ăn cháo lắm, tôi thích những món có nước lèo hơn như hủ tiếu, phở, mì quảng, bún riêu, bánh canh v.v.
Trong đời, có 2 lần tôi được ăn cháo mà tôi nhớ mãi không quên.

Lần thứ nhất lúc tôi mang bầu 6 tháng, sang thăm nhỏ bạn bên Canada. Bữa cơm ngày đầu tiên nó dọn ra cho tôi bát cháo nấu với hạt sen và … gà ác. Nó nói gà ác rất bổ cho bà bầu lẫn thai nhi. Tôi nhìn bát cháo nghẹn ngào vì lần đầu trong đời biết thịt gà ác … đen như than, đen thùi lùi, đen phát sợ. Nể bạn, tôi chỉ múc cháo ăn và lặng lẽ đẩy thịt gà ra phía thành chén. Sau vài muỗng cháo tôi đành gác muỗng thú tội với nó là mình không tài nào nuốt trôi cái món cháo với thịt gà đen như bồ hóng ấy.

Cháo gà ác (source http://mevaobep.com/mon-an/chao-ga-ac-mon-an-bo-duong-cho-gia-dinh/)

Lần thứ hai tôi sang thăm nhỏ bạn bên Pháp. Chẳng may vài ngày trước đó răng tôi bị lấy tủy không thành công nên đau nhức, không nhai gì được, chỉ … húp cháo. Nó nghe tôi kể đau răng, nấu một nồi cháo cao lương mỹ vị, có hến, có tôm và đủ thứ lỉnh kỉnh, ăn bổ đông, bổ tây, bổ … bố vì mấy ngày ở đó mình tôi ôm nồi cháo, sáng cháo, trưa cháo, chiều cháo. Lúc lên xe lửa về lại Đức nó cũng gói cháo bỏ bịch kêu „mang về bển ăn“.

Người Đức hỏi tôi cháo là món gì ? Tôi nói „Reissuppe“. Cháo gà là „Reissuppe mit Huhn“, cháo vịt là „Reissuppe mit Ente“, cháo lòng là „Reissuppe mit Blutwurst“. Từ bao nhiêu năm nay tôi cứ chắc mẩm là đúng, chẳng thắc mắc gì.
Cho đến một hôm tôi nhờ một con nhỏ bạn – không phải đứa cho tôi ăn cháo gà ác, cũng không không phải đứa cho tôi ăn cháo bổ … bố – dịch sang tiếng anh một đoạn trong bản tường trình về chuyến đi phát học bổng tại Tây Ninh của Greenleaves (xem thông tin về chương trình này ở đây):
Ba mẹ em Trần Quốc Hào (lớp 6) chia tay, ba không chu cấp cho con, mẹ đi lấy chồng. Em và hai người em ở với ông bà ngoại. Ông bà ngoại bán cháo vịt ven đường để sinh sống. Học phí cả năm lớp 7 của em là 585.000 đồng. Em thích đọc truyện cổ tích, và mơ ước trở thành bác sĩ.

Trần Quốc Hào

Nó dịch như sau:
Trần Quốc Hào (6th grade)’s parents are divorced.This kid has received no child support from his father; then his mother left him after being remarried. Hào and his two younger siblings currently live with their grandparents who sell congee on the street. His school fee for the whole school year is 585.000 VND. Hào likes to read fairy tales and dreams to be a doctor.

Cũng lần đầu trong đời tôi được biết tiếng anh không gọi cháo là „rice soup“ mà kêu là „congee.“ Tiếng Đức dịch đúng ra là Reis-Congee, không phải Reissuppe như tôi hằng dùng.

Hôm qua gọi điện thoại cho một nhỏ bạn – không phải đứa cho tôi ăn cháo gà ác, cũng không không phải đứa cho tôi ăn cháo bổ … bố, cũng không không phải đứa dịch dùm tôi bài tường trình – để hỏi cảm tưởng ăn cháo vịt ở nhà em Trần Quốc Hào, thì nó trả lời như sau:
Nghe cháo vịt tưởng tượng ra một một món ăn đặc biệt hấp dẫn, ai dè vừa tới nhà em Hào mùi nước mắm nấu xông lên nhức óc, nồi cháo to đùng, đường kính hơn nửa thước. Nhà thì tối tăm, xập xệ. Bước ra khỏi nhà ngồi trên xe phải chạy qua cái cống đen xì thúi nhức mũi, chưa hề thấy cảnh nghèo như vậy, tội thiệt !!!“

Không riêng gì tôi, từ „cháo“ có lẽ đã để lại ấn tượng khá sâu trong ký ức nó.