Kiên nhẫn à la 3D

Tiếng Đức có câu „Geduld ist der Schlüssel zum Erfolg“.
Tiếng Việt có câu „Kiên nhẫn là mẹ thành công“.
Nhưng người Đức và người Việt diễn giải câu này khác nhau.

Geduld của người Đức chỉ đơn giản là khả năng đợi chờ (die Fähigkeit zu warten), bắt đầu từ khả năng … đứng chờ xếp hàng ngoằn ngoèo như rắn dù biết có thể khi đến lượt mình thì
Giờ này Thương Xá sắp đóng cửa
Người lao công quét dọn hành lang

(Chiều trên phá Tam Giang, Trần Thiện Thanh)

cho đến khả năng chờ … Marshmallow, một thí nghiệm vào thập niên 60 như sau: 562 trẻ em trai gái lẫn lộn được bỏ ngồi chung trong phòng, mỗi em được cho một cục kẹo Marshmallow xốp dẻo mà con nít rất thích, với điều kiện các em có quyền ăn cục kẹo đó bất cứ lúc nào, nhưng nếu chờ nổi đến lúc có người quay trở lại phòng mà vẫn chiến thắng không bị cục kẹo thơm phưng phức cám dỗ thì được thưởng thêm một cục nữa. Sau 20 năm theo dõi quá trình phát triển của các em này, họ nhận thấy các em nào thuở xưa kiên nhẫn chờ … thời đa số có điểm học cao hơn, ít béo phì hơn, để dành được nhiều tiền hơn và ít mê cờ bạc, rượu chè, hút sách hơn.

Người Việt định nghĩa – theo Wiki – „kiên nhẫn là trạng thái của sự chịu đựng trong những hoàn cảnh khó khăn, có nghĩa là kiên trì đối mặt với sự chậm trễ hoặc hành động khiêu khích mà không biểu hiện sự khó chịu hoặc giận dữ một cách tiêu cực, hoặc kiên nhẫn khi gặp căng thẳng, đặc biệt khi đối mặt với sự khó khăn lâu dài“.
Đấy các bạn thấy đấy, kiên nhẫn đối với con Rồng cháu Tiên được diễn giải là … „chịu đựng“, đồng nghĩa với với „leiden“ của tiếng Đức, là vò đầu bứt tai, lăn lộn đau khổ đi kiếm cái „quai“ (why).

Để giải thích về hai suy nghĩ khác nhau của từ „kiên nhẫn“ tôi xin dẫn chứng ví dụ như sau:
Hôm nọ thấy cô bạn đăng tấm hình „rau câu hoa 3D“ nhìn lác mắt luôn tôi bèn nảy ý định bắt chước, nhỡ có ai mời đến ăn sinh nhật, đầy tháng, tân gia (tân hôn thì không được vì hai họ chỉ nhận phong bì, không nhận thực phẩm) v.v. mang đến tặng là … hết ý vì bên này chỉ mới thấy đế đèn cầy bằng thủy tinh bên trong có hoa 3D mà thôi (xin xem hình).
teelichthalter
Do „mốt“ này tương đối mới, châu Âu chưa nhập, nên tôi i-meo nhờ con bạn ở Sài-Gòn hôm nào đi chợ mua cá lóc nấu canh chua tiện thể mua luôn dùm một bộ kim đặc biệt dành riêng làm „rau câu hoa 3D“. Sau khi hỏi đi hỏi lại „đã mua chưa ?“ – vì không thấy nó đả động đến nguyện vọng của mình gì cả – thì nó trả lời: „Mày xem cái link làm rau câu thì biết, ở đây cần sự tỉ mỉ, phải dùng ống chích bơm nước rau câu có màu vào rồi gắn vào cái đuôi lá hay cánh hoa gì đó. Tao thấy không hợp với mày rồi, làm giữa chừng chắc mày đổ hết nước màu vào làm thập cẩm luôn quá. Tao nhìn mà không hề muốn làm chút nào“.
Giời ơi, sao nó dám khinh thường cái „german mind“ của tôi quá !!! Tuy tôi không phải người Đức (chính) cống nhưng ít nhiều cũng bị ảnh hưởng cái suy nghĩ, cách hành động, lối làm việc, phong thái … ăn chơi của họ mất rồi vì đã sinh sống ở đây hơn nửa số tuổi đời của mình.
Và như thế tôi quyết định „chờ“. Tôi „chờ“ cả mấy tháng mới nhận được bộ kim 10 cái, khuyến mãi thêm 1 xi-lanh, 1 kim nhụy. Tôi lại „chờ“ mãi mới có dịp để làm, với ý định mang đến dự tiệc sinh nhật mẹ của một người bạn.
Ai cho rằng „sự chịu đựng trong những hoàn cảnh khó khăn“ của tôi kém cỏi thì họ đã lầm to. Sự nghiệp „rau câu hoa 3D“ có lẽ sẽ không bao giờ chấm dứt nếu con bạn tôi không la lên „trễ rồi, đi thôi“, sau khi tôi cặm cụi cả buổi mà vẫn không ra được sản phẩm „rau câu hoa 3D“ nào ra hồn cả.
Nhưng „trái tim á châu“ của tôi không ngủ yên. Hai tuần sau tôi lại bắc bếp, pha màu, bơm xi-lanh. Đi đong nguyên buổi chiều thứ bảy. Con bạn an ủi:
– Nhìn thấy đỡ hơn cái sương mù kỳ rồi !!!
raucau
Tôi đọc được đâu đó trên internet: „Cách thức thực hiện rau câu 3D khá phức tạp, nếu tự học bạn sẽ rất mất nhiều công sức và thời gian để có thể thực hiện được một phần rau câu 3D như ý. Nhưng điều mình nhận thấy rõ nhất sau khi làm thạch 3D là rèn luyện được tính kiên nhẫn, và thấy rõ một điều muốn làm bánh đẹp không thể vội vàng. Mỗi người đều có con mắt thẩm mỹ và tư duy khác nhau nên sức sáng tạo khi làm bánh là vô biên.“
Mèn đét ơi, thì ra từ bé tôi đã bị rèn đức tính kiên nhẫn, huỵch toẹt tiếng Việt „thuần túy“ là phải … „tự học“. Học hoài, học mãi, học miết mà dạ vẫn tối, đầu vẫn đặc, tư duy vẫn khác tư duy … Einstein. Người Đức khác. Cái kiên nhẫn của họ đi đôi với sức sáng tạo. Vì vậy khi thất bại họ không cho đó là vì „thiếu kiên nhẫn“, chỉ đánh giá kiên nhẫn là chìa khóa mở cửa thành công (Geduld ist der Schlüssel zum Erfolg), chứ không phải là „mẹ thành công“, là … „bà má Hậu Giang bất khuất, kiên cường, đảm đang“.

Xét cho cùng, tôi suýt cầm trong tay chìa khóa thành công rồi, vì nếu biết muốn làm „rau câu hoa 3D“ phải dùng loại bột đặc biệt, trong suốt, hoa mới nổi được, thì tệ lắm là lần thứ 2 tôi phải ra được sản phẩm như vầy:
raucau
Chú thích: Hình này do „cô bạn làm rau câu hoa 3D nhìn lác mắt luôn“ kể ở khúc đầu cung cấp, sau khi chỉ dẫn tường tận phải dùng „super clear & strong gelatin 285 bloom, made in Canada“ tại Jelly3D.com, 20 đô-la nửa ký, tha hồ mà mở chìa khóa.

Tiếc rằng xứ Cờ-Lá-Phong-Đỏ ở mãi bên kia bờ Đại-Tây-Dương, không biết bao giờ tôi mới cầm được chìa khóa Kiên-Nhẫn-à-la-3D trong tay đây ?

Con bé con tôi, tuổi Dần

Mới đây một người bạn khen nức nở „mày đặt tên con hay ghê nơi“ làm tôi suýt tý nữa phải đi thẩm mỹ viện sửa lại cái mũi tự dưng phồng to quá cỡ thợ mộc, may mà lục lại đống hồi ký viết những vào những đêm lỡ dại uống trà tàu, hai mí mắt giận nhau không thèm nhắm, thì thấy bài ký sự đặt tên con nên mạo muội đăng lại bài này. Có thêm mắm thêm muối chẳng qua do trà tàu rẻ tiền không ướp hương sen hay hương nhài gì ráo trọi.
Bên Đức này người ta có thể tính tương đối đúng ngày sinh của em bé và theo như bà bác sĩ phụ khoa của tôi „bấm quẻ“ … computer thì con tôi sẽ sanh vào năm Dần. Trong thời gian mang bầu tôi mua đủ loại sách về để nghiên cứu tâm lý bà bầu, việc sanh đẻ, việc nuôi dạy con v.v.. trong đó có cả các sách tử vi Đông phương. Khi cô hộ sinh bồng con bé đặt vào lòng tôi, tôi mới có cơ hội đối chiếu tử vi tướng số và … sự thật trần gian.
Theo sách tử vi thì:
-Tuổi Cọp sanh ra đã là lãnh đạo, quyến rũ và kiêu hãnh.
Con bé con tôi chỉ biết khóc oe oe, nằm co ro trong chiếc khăn quấn, mắt nhắm tịt, da dẻ nhăn nhúm.
-Tuổi cọp thích kiếm ăn một mình, thích chính tay rình chụp con mồi.
Tôi thả bình sữa ra thì bình sữa lăn đùng ngay xuống đất.
-Thời gian là điều cốt yếu cho tuổi Cọp. Thà tới trước ngồi đợi chớ không chịu trễ tràng.
Cứ cách hai tiếng tôi lại phải đi nhúng khăn ướt với nước lạnh, đắp vào mặt con bé mới lay nó dậy nổi để bú cho đúng giờ như lời các cô hộ sinh căn dặn.
-Về phía phái đẹp thì tuổi Cọp tuyệt nhiên là vua, có tướng quý phái và được săn đón.
Trong những em bé sinh ra cùng ngày với con tôi ở bệnh viện thì con bé con tôi là đứa duy nhất da dẻ vàng khè, mũi tẹt, mắt hí.
-Tuổi Cọp thường thay đổi tánh khí bất thường, lại thêm tánh căng thẳng hơn người khác nên nếu bị áp lực, tuổi nầy lại đáp ứng không hữu hiệu nên dễ để lộ cảm xúc mãnh liệt cho người khác biết. Cái tật hơi hàm hồ nầy làm cho bạn cũng như thù đều phải né.
Điều này thì tôi công nhận sách tử vi đoán không sai. Chính vì tánh khí bất thường, nửa đêm hay đòi bú bất tử mà không được cho bú là khóc ré lên, nên các cô hộ sinh luôn từ chối không chịu để con tôi nằm ngủ trong phòng cùng các em bé khác mà bắt tôi phải ngủ chung với nó nên từ khi sanh con bé, tôi mắc thêm chứng mất ngủ mãn tính.
Duy chỉ về vấn đề hợp xung thì sách đoán trúng bong.
-Tam Hạp: Tuổi Cọp hạp với tuổi Ngọ (con Ngựa) và tuổi Tuất (con Chó).
Con bé con tôi thích đi xem CHIO – Concours Hippique International Officiel, một cuộc thi tài quốc tế về đua ngựa, cỡi ngựa – và suốt ngày năn nỉ tôi cho nó nuôi một con chó. Nhưng theo sách tử vi thì tôi khắc tuổi Chó nên cái tam hạp của nó không thực hiện được.
-Tứ Xung: Tuổi Cọp kỵ tuổi con Rắn, tuổi con Khỉ và tuổi con Heo (Dần Thân Tị Hợi tứ hành xung).
Con bé con tôi sợ rắn, hay nhát khỉ trong sở thú và chỉ thích ăn Döner của Thổ kẹp thịt cừu chứ không thích loại của Hy lạp kẹp thịt heo.
Vấn đế làm tôi đau đầu nhất là việc đặt tên cho con bé.
Ông anh tôi sinh thằng con trai vào năm Thìn: Trần Vũ Thành Long, diễn nôm ra là … chim hóa rồng, nghe cũng kêu ra phết.
Đứa con gái sanh năm Ngọ nhưng bà vợ hễ nghe ổng hát bài „anh theo Ngọ về“ thì lại lên cơn tam bành cho rằng ông ấy nhớ tới người yêu „tuổi học trò trưa tan trường thương áo trắng em bay“ của ổng nên ổng thêm thắt chút đỉnh thành … Mộng Ngọc, tức là mơ về … Ngọ, hơi cải lương, nhưng tránh được nhiễu sự hà đông.
Thằng thứ ba sinh năm khỉ ổng phang luôn một cái tên rất vương giả: Trần Vũ Hoàng Thân. Dòng họ tôi theo như gia phả thì từ bên Tàu sang Việt nam lập nghiệp từ mười mấy đời trước, vốn nghề nông chứ chả có chút vương thân quốc thích gì sất.
Lúc vào thăm tôi, ổng hất hàm hỏi:
-Đã đặt tên chưa ?
Nếu sanh con trai có thể ổng sẽ phán ngay cho một tên rất „ngầu“ như Phi Hổ (cọp phóng), con gái chắc là … Thúy Dần (con cọp mảnh mai). Khổ nỗi con gái mang tên Dần ở xứ âu tây này thì nghe thô kệch quá. Làm tôi lại nhớ đến chị Dậu trong truyện Tắt Đèn của Ngô Tất Tố. Tôi dám cá cuộc một ăn mười chị ấy phải là tuổi con Gà.
Ấy cái tuổi Cọp này đúng là rắc rối thật.
Hay là tôi chỉ giữ vần „xê“ của chữ „cọp“ thôi rồi đặt chại đi như Mộng Ngọc vậy ? Và quan trọng là phải không có dấu vì người Đức họ sẽ không đánh vần được.
Vần „xê“ thì có những tên hay được dùng như Cẩm, bỏ dấu đi thành Cam, nghe cũng không xuôi tai. Hay là Cát ? Con cháu gái tôi định cư bên Úc mang họ Cát. Nó hay phải thanh minh thanh nga với người Úc rằng nó vốn dòng giống Âu cơ, trải qua nhiều đời sống trên đất liền nên không còn vây như cá nữa và hoàn toàn không dây mơ rễ má gì với họ hàng nhà mèo cả.
Vần „xê đơn“ coi bộ cũng không xong. Tôi chuyển qua vần „xê kép hát“. Tôi thích nhất tên Châu. Diễm Châu, Loan Châu, Trân Châu, Minh Châu, Ngọc Châu, Anh Châu, Mỹ Châu v.v… Có biết bao nhiêu là cái tên Châu để đặt cho con gái thật đẹp. Nhưng tiếng Đức không có vần „ớ“. Châu mà không có dấu thì, hỡi ơi, nó thành ra Châu … chấu.
Cuối cùng còn lại mỗi tên Chi. Vâng, đúng vậy, tên Chi không dấu vẫn là Chi. Có một câu truyện cười như sau.
Một ông khách hỏi tên cô bán hàng:
-Cô tên chi ?
Cửa tiệm đông khách ồn ào, cô ta nghe không rõ bèn hỏi lại:
-Dạ ông muốn hỏi chi ?
-Tôi muốn hỏi cô tên chi
-Không có cô chi ở đây
-Không, tôi không hỏi cô chi
-Không hỏi chi à, thế ông hỏi gì ?
-Có chứ, tôi hỏi cô tên chi ?
-Đã bảo cô chi không có ở đây …
-Tôi không hỏi cô chi
-Không hỏi thế từ nãy giờ ông làm chi đấy?
-Tôi không làm chi, tôi chỉ muốn hỏi cô tên chi


Sau 15 phút ông khách chán nản:
-Xin lỗi đã làm phiền cô
-Dạ không có chi
-Biết rồi, khổ lắm, nói mãi …

So với chị „Dần“ thì tên Chi đã là hay hơn nhiều rồi. Nhưng cũng cần có một cái tên lót chứ ai lại chỉ trơ trẽn tên một chữ như thế ?
Lệ Chi từ điển tích vụ án Lệ Chi Viên, tức vụ án vườn vải, là vụ án mà Nguyễn Thị Lộ, một người thiếp của Nguyễn Trãi được vua Lê Thái Tông yêu quý vì sắc đẹp, bị vu oan là giết vua, Nguyễn Trãi và gia đình vì thế phải lãnh án tru di tam tộc.
Kim Chi, nguyên từ Kim Chi Ngọc Diệp tức cành vàng lá ngọc, là một món đồ rất quý, xưa thường chỉ có những „thế gia vọng tộc“ mới có, hoặc được vua ban. Món đồ quý này mang hình ảnh một cây nhỏ với thân cành làm bằng vàng ròng, điểm những chiếc lá xanh được làm từ ngọc bích.
Giao Chi là cành giao, một loại cây san hô có màu xanh hoặc đỏ. Cây giao thường được trồng gần cây quỳnh vì cây giao có cành mà không có lá. Cây quỳnh thì thân cũng là lá, lại không có cành. Hai cây này nếu trồng xen với nhau tạo nên một sự bổ sung hoàn hảo, đủ cành đủ lá. Vì vậy Quỳnh-Giao hay đi đôi với nhau như trong truyện Kiều có câu:
Hài văn lần bước dặm xanh
Một vùng như thể cây quỳnh cành giao

Huệ Chi, Lan Chi, Mai Chi là cành huệ, cành lan, cành mai.
Con bé con tôi thuộc loại cành … cây, không xứng đáng mang những tên hoa mỹ như vậy. Mà đặt tên con ai nỡ đặt Thị này, Thị nọ, không khéo thành Thị Mầu thì chết. Sau nhiều đêm mất ngủ vì nuôi … cọp tôi đã tìm ra cho con bé con tôi một cái tên vừa hoa lá cành lại nửa tây nửa ta nghe cũng không thua gì … Trần Thị Mộng Ngọc.
Đọc đến đây chắc các bạn đã đoán được tên của con bé con tôi ?

Mit FlixBus nach Vietnam

Es, stimmt, wenn man es wortwörtlich nimmt!
Denn wir sind wiedermals mit FlixBus gefahren, diesmal von Aachen zum Bochum Hauptbahnhof, dann mit der U35 weiter zum Landesmuseum Herne, welches direkt über der U-Bahnstation Arch-Museum/Kreuzkriche liegt. Dort befindet sich bis Februar 2017 die Sonderausstellung Schätze der Archäologie Vietnams.
Die Reise zum Land der aufsteigenden Dachen (Thăng Long) dauerte etwa 3:20′ für die Busfahrt und circa 12 Minuten für die Fahrt mit der U-Bahn. Im Vergleich mit einer 11-Stunden-Flug im Flieger in der Holzklasse nach Vietnam ab Deutschland war es wirklich sehr angenehm. Mit Stopover in Mönchengladbach, Krefeld. WLAN inklusiv. Nur keine Stewardessen, die Getränke und Essen servieren.
Ich muss zugeben, nicht der Eintritt von 5€ für den Museumbesuch war ausschlagebend, sondern weil der Spaß mit dem FlixBus uns nur 7€ kostete, denn wir waren von Postbus noch nicht so ganz abgenabelt und bekamen weitere Gutscheine über Spammails, die nur bis Mitte Dezember gültig sind.
Umso waren wir mehr begeistert von der Professionalität der Ausstellung. Es war eher ein Kunstwerk, geschmückt mit den archäologischen Funde. Die Nachbildung des Mỹ Sơn Tempels ragte empor heraus, genau so beeindruckend wie die geheimnisvolle Aura der gigantischen ägyptischen Pyramiden. Die roten Laternen erinnerten mich an die idyllische Hafenstadt Hội An. Der Bronzetrommel Đông Sơn in Schwarz-Weiß sah aus wie kunstvolle Malvorlagen für Erwachsene mit geometrischen Mustern.

img_3386
8m-hohe Nachbildung des Mỹ Sơn Tempels
img_3407
Das Reich Đại Việt (10. bis 19. Jh. n. Chr.)
img_3389
Oberseite des Đông Sơn Trommels

Na ja, eigentlich sollte ich über die Exponaten berichten, und nicht das Drum-Herum. Aber es ist wirklich viel schöner, wenn man life anschaut: die Geschichte Vietnams von der Steinzeit bis zur Gegenwart, gemeisselt in Stein, Ton, Bronze, Eisen, Jade. Kompaktkurs über das Land der Drachensöhne.
Vielleicht sollte ich doch über ein Exponat schreiben, das mich am meistens beeindruckt hat: Inschriftenstein in Form einer Schildskröte, geehrt dem General Lý Thường Kiệt (1019-1105). Die Inschrift berichtete, dass dieser erfolgreiche Schlachten gegen die Cham und zur Abwehr einfallender Armee der chinesischen Song-Dynastie (Nhà Tống) geschlagen hatte. Dafür erhielt er den Ehrentitel „Höchster Lehrer, der dem Land hilft“ (Phụ quốc thái phó), „Der das Land auf einer Säule stellt“ (Thượng trụ quốc), und „Gerechter Kleiner Bruder des Himmelssohnes“ (Thiên tử nghĩa đệ), einen der höchsten möglichen Ehrentitel. 1072, so die Inschrift weiter, ernannte man ihn zum höchstens Militäroffizier (Tể tướng), ein Amt, das mit dem Premierminister vergleichbar ist.
Die Schildkröte, die die Tafel trägt, ist Bí Sĩ, einer der mythologischen „Neun Drachensöhne“. Schildkrötenstelen stellte man für Mitglieder des Hochadels und Beamte der höchsten Ränge auf.

img_3417

Nach dem Kulturgang war der Besuch im Museumscafé ein „Muss“, um Energie für den Bochumer Weihnachtsmarkt zu tanken. Ferner war 5,30€ für Bratwurst mit viel Pommes in gemütlicher Atmosphere nicht zu toppen.

img_3451herne