Bơi ngược

Hôm nọ, đang giương giương tự đắc được con bạn khen có trí nhớ gấp 1000 lần nó, thì một thằng bạn khác thản nhiên phán: „1000 lần của một con số 0 thì … cũng chỉ là số 0. Trong „Le zéro et l’infini“[1]  của Athur Koestler một người nói với cán bộ cộng sản: Các ông coi mạng người rẻ vì cho rằng 1 triệu người chỉ là 1 mạng người nhân lên 1 triệu lần. Nhưng các ông quên rằng nếu 1 mạng người đó từ chối làm con số 1 thì bài toán của các ông sẽ trật lất !“.

Cái tên rất ư là … Đức của Koestler làm tôi tò mò. Thăm cụ Ki, cụ Gồ[2] mới vỡ ra rằng Koestler sinh trưởng ở Budapest, gốc Đức Do Thái. Năm 1931 ông gia nhập Đảng Cộng sản Đức KPD[3], viết báo, làm phóng sự viên chiến tranh. Ghê tởm „Vụ án Mạc-Tư-Khoa“ cùng với chính sách thanh trừng của Stalin, ông ly khai cộng sản năm 1938. Hai năm sau ông xuất bản quyển „Darkness at noon“ (Nhật thực, Sonnenfinsternis), lên án guồng máy chính trị giết người. Nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết là đảng viên Nicolas Salmanowitsch Rubaschow, có một sự nghiệp thăng tiến như diều, vì tin tưởng vào đảng chính mình đã từng hãm hại đồng chí, bạn bè. Rubaschow đột ngột bị bắt bỏ tù, bị tra tấn, dụ dỗ viết bản tự kiểm điểm công nhận có tư tưởng, hành vi phản bội đảng cộng sản và cuối cùng vẫn bị kết án xử tử.

Tiểu thuyết này như một cái tát vào mặt chế độ cộng sản qua những lời tự sự của Rubaschow. „Định nghĩa cá nhân như sau: khối lượng của một triệu chia cho một triệu. Đảng cộng sản phủ nhận ý chí tự do của cá nhân, đồng thời hô hào mọi người tự nguyện hiến dâng tất cả. Cá nhân con người chỉ là một con ốc trong bộ máy khổng lồ. Đảng kêu gọi các con ốc quay ngược lại chiều kim đồng hồ, đi ngược lại dòng chảy của xã hội. Bài toán sai ở đâu đó, phương trình không giải được“. Theo Koestler chủ nghĩa cộng sản dẹp cá nhân con người sang một bên và hủy hoại họ, không kể bạn hay thù. Chủ nghĩa cộng sản giả tưởng hóa cái „Tôi“, biến con người thành công cụ của những hành vi tàn sát, vô cảm vì họ không còn nhận thức được giá trị cái „Tôi“ của chính mình nữa.

Với lý thuyết cộng sản – từ tiếng La-tin communis, có nghĩa là „chung“,  tự do bình đẳng cho mọi người dựa trên nguyên tắc tài sản cộng đồng và cùng nhau giải quyết mọi vấn đề – theo Koestler, giá trị cá nhân trong một phương trình xã hội là „số không“ (le zero), trong phương trình vũ trụ là „vô hạn“ (l’infini). Nguyên văn: In the social equation, the value of a single life is nil; in the cosmic equation, it is infinite.

Lâu lắm rồi không sờ đến toán, nay thằng bạn làm tôi phải „một phút suy tư, nhiều ngày suy nghĩ“.
Trong toán học 1/x với x tiến về 0 sẽ ra kết quả là -∞ hay  +∞.

Hyperbole_1_sur_x
Trong hệ thống máy tính điện tử, nếu lập trình (Programm) thiếu sót phần xử lý khi chia một số cho 0 sẽ dẫn đến việc … máy tắc tị (Absturz, crash), chết đứng như Từ Hải.

Tôi sinh ra ở Sàigòn và sang Đức khi vào tuổi trăng tròn, ý tôi muốn nói tôi chịu ảnh hưởng không nhỏ nền giáo dục Á châu, phải biết „kính trên nhường dưới“. Ngay từ bé tôi đã cảm nhận được nhiều điều tôi bắt buộc phải ngoan ngoãn vâng theo mặc dù „đối với tôi“ nó thật là vô lý. Tôi móc ngoặc kép chữ „đối với tôi“ nhằm mục đích ám chỉ Tư-Duy-Cá-Nhân-Bản-Thân phải khuất phục Tư-Duy-Được-Số-Đông-Cho-Là-Hợp-Lý. Ít khi nào tôi có cơ hội giải bày tại sao tôi lại nghĩ khác mọi người và cũng có thể tôi … đúng thì sao ?

Qua Đức, thái độ „phục tùng“ được rèn từ bé khiến tôi ít gặp xung đột với bạn bè hay thầy cô giáo. Do tiếng Đức lúc đó còn kém nên tuy tôi cũng làm đủ các bài kiểm tra như đám bạn cùng lớp, chỉ có môn toán được chấm điểm, còn các môn khác thầy cô ghi là „teilgenommen“ (có làm bài). Cho đến một ngày, không hiểu ăn trúng cái chi mà trong bài luận văn (đề tài gì thì tôi không còn nhớ) tôi hùng hồn biện minh, dẫn chứng, giải thích tràng giang đại hải 5,6 trang. Bài trả về đầy vết mực đỏ của cô giáo do sai lỗi chính tả bét bè be. Thế mà tôi được cô cho điểm 3, tức là trung bình, tức là … có điểm. Và nếu tôi không bị nhiều lỗi chính tả do tiếng Đức kém thì bài luận ít nhất phải được điểm 2 (khá) vì ở Đức tính chung cả điểm viết văn lẫn điểm văn phạm ngữ pháp.

Công tắc không bật mà đèn tự nhiên sáng !
Tôi chợt nhận thức ra rằng tôi cũng có quyền bày tỏ suy nghĩ cá nhân của mình. Nền giáo dục Đức rèn luyện phát huy đặc thù riêng biệt, chọn lọc cái hay, cái xuất sắc để biến nó thành cái hữu ích „chung“ cho xã hội. Nhưng cái „chung“ không có nghĩa là tuyệt đối, nếu có cái khác tốt hơn, cái „chung“ sẽ vui vẻ xin về hưu non nhường chỗ cho hậu sinh khả úy. Học trò cãi thầy như hát hay nhưng không có nghĩa là hỗn, là láo, vì vẫn phải tôn trọng cá nhân thầy cô, bạn bè tức là cãi phải kèm theo biện luận, có dẫn chứng đàng hoàng chứ không được „ăn tục nói phét“.

Nhiều người cho rằng xã hội Đức làm con người trở nên ích kỷ vì theo chủ nghĩa đặc thù (Individualismus), ngược với chủ nghĩa cộng sản (Kommunismus). Năm 2015, người Đức lạc quyên hơn 5 tỷ Euro (Spenden). Người Đức làm việc thiện nguyện có mặt ở khắp nơi trên thế giới. Họ ích kỷ ư ? Tôi không nghĩ thế.

Hôm nọ lang thang ở London vô tình thấy tấm bưu thiếp (Postkarte) với dòng chữ „Why fit in when you were born to stand out“. Điều này rất đúng. Ở Đức.


whyfitin
[1] Số Không và Vô cực, Null und Unendlich
[2] Wiki, Google
[3] Kommunistische Partei Deutschlands

Mưa Sàigòn

Deutsch

Foto von manhhai

Ở xứ này người ta hay có những bài tả cảnh mùa đông tuyết rơi phủ trắng trên các cành cây thông rất ư là lãng mạn. Tôi sinh ra và lớn lên ở Sàigòn, nơi chẳng khi nào có tuyết rơi, cái duy nhất rơi từ trên trời xuống là … mưa. Không biết các bạn còn nhớ mưa Sàigòn ra sao không ? Riêng tôi, mãi đến bây giờ tôi vẫn mang ach ách trong lòng một thắc mắc là không hiểu các nhà văn, nhà thơ có một bộ não cấu trúc khác tôi như thế nào mà họ có thể biến những cơn mưa Sàigòn thành những bài thi ca cũng không kém phần tình tứ như những bài tả cảnh mùa đông rét căm căm ở nước đức này.
Ngày xưa nhà bà ngoại tôi ở chợ Bàn cờ, khu Nguyễn Thiện Thuật. Cứ đến mùa mưa là mười lần cả mười, nước mưa cứ tràn vào nhà chẳng đợi ai mời mọc. Mưa Sàigòn là mưa nhiệt đới, tức là mưa giông, khi sắp mưa thì trời tối xầm hẳn lại, chỉ một lát sau là đổ mưa như trút. Lúc còn bé tôi hay mong mưa xuống, một phần vì cái nóng ngột ngạt của Sài thành, một phần vì được ra đường tắm mưa thoả thích. Nước mưa mát rượi và đổ xuống ồ ạt, không chảy rỉ rỉ như nước ở cái vòi hoa sen cà tàng nhà ngoại tôi.
Khi tôi vào trung học không còn tắm mưa với lũ bạn hàng xóm nữa tôi mới bắt đầu khám phá ra cái bề trái của những cơn mưa hè Sàigòn vì tôi phải phụ bà ngoại những lúc mưa đổ xuống. Phụ gì ư ? Khi trời bắt đầu đổi qua màu xám báo hiệu cơn giông sắp đến là tôi cùng ngoại tôi đi quanh nhà, dùng chổi khua hết những đồ dưới gầm bàn, đi-văng, tủ, chạn v.v… Phần hai là khuân những đồ cần tránh thấm nước như thùng gạo, bếp lò … lên những chỗ cao hơn. Rồi tôi có nhiệm vụ „di tản“ chú mèo tam thể yêu quý của ngoại tôi lên lầu, không phải vì nó què quặt không đi được mà vì nó không chịu đi tránh mưa, chỉ lo rình rập những con chuột sắp bị nước mưa lùa ra khỏi những chỗ mà ngày thường có ba đần sáu tay nó cũng không tài nào mò vào bắt được. Nhưng lúc này thì ngoại tôi không cần nó thể hiện cái chức năng trời ban cho đấy vì đằng nào thì lũ chuột cũng sẽ chết … đuối khi nước mưa dâng cao, nó lẩn quẩn dưới nhà chỉ làm ngoại tôi mất công vớt nó lên trong tình trạng … ướt như chuột lột mà thôi.
Sau khi đã làm những việc „phòng thủ“ thì việc cuối cùng là dùng bao tải, giẻ lau nhà, chặn những khe hở ở các cửa ra vào. Ðây là một việc làm hoàn toàn … tuyệt vọng giống như khi đê sắp vỡ thì người ta mới hối hả dùng những bao cát chất đè lên nhau với hy vọng cỏn con là cản được phần nào sức nước lũ. Khi đã hoàn thành các nhiệm vụ phòng chống thì tôi leo lên đi-văng ngồi chờ mưa … tràn vào nhà. Lúc đầu nước mưa còn sạch lắm, có thể nhìn thấy các mẫu gạch hoa trên sàn nhà. Nước càng dâng cao thì càng đục dần vì hoà lẫn với mực nước … cống cũng từ từ dâng theo. Rồi thì sẽ thấy vài chú gián nổi lều bều bên cạnh những vật không chờ lại gặp, không tìm lại thấy, như một chiếc dép cao su cũ đã thất lạc từ lâu, bao ny-lon thủng, vài chú lính bằng nhựa của em tôi …
Trưa hè Sàigòn ngồi vắt chân thưởng thức cảnh „lụt miệt vườn“ (ngoại tôi hay gọi đùa như vậy để so sánh với cái lụt lớn hàng năm ở miền trung bao giờ cũng làm dân tình xất bất xang bang cả) ngẫm nghĩ lại cũng khá thú vị các bạn ạ !!! Với điều kiện bạn … không phải bước chân ra khỏi nhà. Nhà ngoại tôi ở gần một bãi rác công cộng, nưóc mưa dâng lên cuốn theo hàng loạt rác rến đủ loại, người đi bộ vừa phải bì bõm chống cự với mưa, vừa phải dùng tay gạt ra các thứ rác mà tôi xin mạn phép không tả huỵch toẹt ra đây để các bạn còn đủ can đảm đọc tiếp bài văn tả cảnh „Mưa Sàigòn“ của tôi.
Ðó là những ký ức của tôi khi nhớ về mưa Sàigòn. Mới đây nhận được thư của nhỏ bạn ở Việt nam. Nó viết „…Sàigòn dạo này ngày nào cũng mưa nên cũng không nóng lắm. Hôm thứ sáu vừa rồi mưa một trận lớn, tao nghe bọn trong văn phòng nói đến mãi 9 hay 10 giờ tối tụi nó mới lóp ngóp bò được về nhà vì mưa lớn, ngập lụt khắp nơi, xe ô tô, xe gắn máy chết máy kẹt đầy đường, không có chỗ mà đi nữa. Thật là rùng rợn.  Mày biết đường phố Sàigòn sạch thế nào rồi, nước ngập, rác rưởi trôi lềnh bềnh táp hết vào người.  Tao nhớ lại mấy chục năm trước tao bị lội mưa tràn ngập ở đường Nguyễn Thiện Thuật nhà mày rồi, kinh lắm  …“
Nếu có ai hỏi tôi:
– Trên cuộc đời này cái gì mãi là vĩnh cửu ?

Tôi sẽ không ngần ngại trả lời :
– Mưa Sàigòn

Der Regen von Saigon

Tiếng Việt

Foto von manhhai

Schneefall ist für mich ein besonders unangenehmes Ereignis. Es ist ein Vorwarnzeichen für Winter, Kälte, Dunkelheit und … Eiskratzen, nicht so poetisch wie etwa
Du bist eine weiße Flocke,
Ein himmelentsprungenes Kind
Und wirbelst – licht und selig
Dahin durch Wolken und Wind.

(Felix Dörmann,1819-1895)

Ich bin in Saigon geboren und aufgewachsen. Dort gibt es kein Schnee. Das einzige, welches von oben herunterfällt ist … Regen. Kennt Ihr den Regen von Saigon? Es ist mir bis heute ein Rätsel geblieben, wie der Regen von Saigon in der Literatur dargestellt wird: romantisch, verträumt, der Liebe entsprungen usw. Alles Lüge !!! Der Regen von Saigon ist genauso grässlich wie der Schnee.
Das Haus meiner Oma lag nah am Zentrum der Hauptstadt. Bei jedem Regen wurde es überflutet. Der Regen von Saigon ist ein tropischer Regen: wenn es regnet, wird man im Nu nass. Der Niederschlag kommt plötzlich und spontan, angekündigt durch riesige, böse, schwarze Wolken und erschreckenden Donner. Seine Tropfen schlagen ein wie Bomben. Aus den paar Tropfen am Anfang wird schnell ein Wasserfall.
Wir Kinder liebten den Regen. Uns war es nicht so wichtig, dass er uns bis auf die Unterwäsche durchweichte. Der Regen war für uns in den heißen Sommertagen ein Geschenk des Himmels.

Als ich älter war und den Regen nicht mehr als abkühlendes Duschbad genoss, entdeckte ich seine Kehrseite. Wenn es am Himmel krachte und donnerte, musste ich meiner Oma bei der Evakuierung helfen. Mit einem Besen suchten wir nach abgestellten Sachen unter den Schränken, Tischen, Kommoden. Dann wurde alles hochgestapelt, was eventuell nass und somit ungenießbar oder unbrauchbar werden könnte: Reisurne, Herd … Ich hatte noch eine Sonderaufgabe: und zwar die Evakuierung der Lieblingskatze meiner Oma. Die Flut wird die Ratten aus ihren Löchern treiben. Ein Festmahl für die Katze, denn in der Regel musste sie dafür hart arbeiten, weil es so viele Konkurrenten in der Nachbarschaft gab. In fast jedem Haushalt wurde mindestens eine Katze, wenn nicht eine ganze Katzenfamilie, gehalten.
Der letzte Akt der Evakuierung war eher ein technischer Teil der Vorkehrung, d.h. es wurden Lappen hinter die Haustürspalte gestopft. Dies war verzweifelter Versuch, wie der Einsatz von Sandsäcken zur Deichverteidigung: das Wasser kam trotzdem uneingeladen hinein. Am Anfang konnte ich noch das Muster der Bodenfliesen sehen. Nach und nach wurde das Wasser trüber, weil es mit Abwasser gemischt war, das ebenfalls hochkam. Blubb !!! Ein verlorener Hausschuh tauchte auf. Blubb !!! Ein Spielzeug von meinem kleinen Bruder. Und unzählige im Wasser schwimmenden Kakerlaken.
Es war recht amüsant, das „dörfliche“ Hochwasser zu beobachten (so hat meine Oma es genannt, im Gegensatz zu dem jährlich wiederkehrenden Hochwasser in der Mitte Vietnams, das große Schäden anrichtet). Es sei denn, man musste aus dem Haus. Die Straßen wurden nicht nur überflutet, sie waren auch zum Beförderungsmittel von Müll aller Arten geworden. Ich verzichte hier auf die Aufzählung der im Wasserstrudeln befindlichen Müllsorten. Es könnte dem Leser das Weiterlesen erschweren. Für die Menschen auf der Straße war die Suche nach einem geeigneten Platz, um sich unterzustellen, ein bitterer Kampf.

Vor kurzem schrieb mir meine Freundin aus Vietnam: „… Es ist zurzeit nicht sehr heiß hier in Saigon. Letzten Freitag gab es ein heftiger Regen. Einige meiner Kollegen kamen erst sehr spät Abend propennass nach Hause, weil die Straßen überflutet waren. Autos, Mopeds blieben stecken. Die Gassen wurden mit Menschen bevölkert, die wie Waschlappen aussahen. Ich kann mich noch sehr gut erinnern: einmal war ich bei Dir zum Lernen, der Regen brach plötzlich ein, und ich musste mit dem Fahrrad nach Hause. Es war grauenvoll …

Wenn mich jemand fragt:
– Was ist ewig auf dieser Welt?

werde ich ohne zu zögern antworten:
– Der Regen von Saigon.

Survival kit

Hình: Đèn dynamo không cần pin

Mấy hôm nay nước Đức xôn xao về vấn đề chính phủ chuẩn bị công bố kế hoạch phòng vệ dân sự, kêu gọi dự trữ thực phẩm và nước đủ dùng trong ít nhất 10 ngày phòng trường hợp xảy ra khủng bố hoặc tai biến.
Phải nói thêm rằng từ khi kết thúc chiến tranh lạnh năm 1989, nước Đức giảm dần ngân sách quân đội. Trước kia, thời hạn quân dịch ở Đức là 12 tháng. Em trai tôi cũng phải thi hành quân dịch sau khi tốt nghiệp tú tài lúc 20 tuổi. Tại thời điểm đó, thời hạn quân dịch là 10 tháng. Vì ẻo lả trói gà không chặt nên nó xin đi làm dân sự 13 tháng rồi mới đi học đại học.
Hiện nay các cậu tú chỉ học 12 năm theo hệ G8, tức là sau tiểu học 4 năm chỉ phải học 8 năm trung học thay vì như tôi trước kia học đến lớp 13 mới thi tú tài. Cũng miễn quân dịch. Ai thích có thể xin đi làm việc thiện nguyện 1 năm, tiếng Đức gọi là „Soziales Jahr“. Đa số các cô tú cậu tú chọn đi đến các thành phố xa tít mù khơi như Johannesburg ở Nam Phi hay qua Ecuador, Peru hoặc Peking, Shanghai thay vì làm việc xã hội ở viện dưỡng lão hay trong bệnh viện sát cạnh nhà. Nói chung với việc bãi bỏ chính sánh quân dịch, giảm ngân sách quân đội, nước Đức là thiên đàng của tự do, no ấm và hòa bình vì chẳng phải lo đào tạo thanh niên tập bắn súng để có thể tự vệ phòng khi quốc gia bị xâm lăng.
Người Đức thế hệ thứ hai sau Đệ nhị thế chiến cũng dần quen sống trong tiện nghi như chỉ cần cuốc bộ vài bước hay lái xe vài phút là có thể vào siêu thị mua đồ ăn cho cả tháng, chất ngập ự tủ lạnh hay dưới hầm, rồi hoang phí vất vào thùng rác khi đồ ăn hết hạn. Vì vậy việc chính phủ rục rịch thông qua chiến lược phòng vệ dân sự không khỏi gây hoang mang, nhất là trong lúc nước Đức đang gặp khó khăn về làn sóng tị nạn cũng như tình hình an ninh bất ổn tại các nước láng giềng Pháp, Bỉ.
Tôi chợt nhớ cách đây hơn 40 năm, những ngày vào cuối tháng 04.1975, ba tôi cũng chuẩn bị cho mấy chị em tôi mỗi đứa một túi xách – đúng ra là một cặp táp vì lúc đó trường học đã đóng cửa, cặp táp trở nên vô dụng, bị vứt xó – trong đó có một mẩu giấy ghi tên tuổi mỗi đứa, tên ba má tôi và địa chỉ, cùng một ít lương khô loại đồ ăn của lính Mỹ cũng như khoảng 20 đô-la. Lúc đó tôi chưa ý thức được hiểm họa đang chuẩn bị ập xuống đầu mình, chưa ý thức được nỗi nguy cơ vong quốc, gia đình ly tán, chẳng phải vì tôi còn quá bé mà bởi chúng tôi sống ở thủ đô Sàigòn, chỉ „nghe“ tiếng súng của chiến tranh qua giọng hát Khánh Ly mà thôi:

Đại bác đêm đêm dội về thành phố
Người phu quét đường dựng chổi đứng nghe

Qua Cali thăm bạn bè, có lần tôi hỏi thằng bạn đường ra BestBuy mua cái đèn pin dynamo, tức là chỉ dùng tay quay quay vài cái là đèn sáng choang, chả cần pin cục hay sạc ắc-quy gì ráo. Thế là nó lôi cái gọi là „survival backpack“ ra, ba-lô với những thứ cần thiết tốt thiểu để có thể sống còn trong khi chờ đợi được cứu hộ lỡ không may bị vùi khi xảy ra động đất vì Cali nằm trong khu vực núi lửa còn hoạt động.
„Ấn tượng“ vô cùng. Tôi chỉ biết vỏn vẹn Cặp-Táp-Tháng-Tư, lèo tèo vài món, làm gì có đèn pin dynamo, làm gì có thức ăn khô của phi hành gia hay một cái búa nhỏ để gõ gõ báo hiệu „SOS. Tôi đang ở đây nè!“. Ngược lại, không có tờ đô nào trong ba-lô cả, có lẽ ở Mỹ họ thích dùng thẻ tín dụng hơn chăng ?
Tôi hoàn toàn tán đồng chính sách phòng thủ, tích trữ lương thực nhu yếu phẩm của chính phủ Đức, mặc ai nói ra nói vào hay chê bai chỉ trích, vì khi ta lâm nguy người cứu ta là chính ta chứ không phải kẻ đã chê bai chỉ trích ta. Người Việt có câu „Có kiêng có lành“ để tránh những điều không tốt có thể xảy ra với họ. Một tư duy rất ư … Á châu, kiểu „tránh voi chẳng hổ mặt nào“. Người Đức hoàn toàn ngược lại. Họ không ngại đối mặt với thử thách, với khó khăn và luôn tìm được cách giải quyết trong bất cứ trường hợp nào. Ngạn ngữ Đức nói rằng „Du mußt den Brunnen graben, bevor du Durst hast“, tạm dịch là „Bạn phải đào giếng trước khi khát“. Thế giới có thể lăn ra cười dân Đức đổ xô đi mua nhu yếu phẩm khi mà siêu thị nhan nhản mỗi góc đường 2, 3 cái. Nhưng hãy tưởng tượng nếu ở Đức bị cúp điện hay cúp nước một tuần ? Trong danh sách người chết chắc chắn sẽ không có tên một người Đức nào. Sau 10 ngày cũng không nốt. Họ đã chuẩn bị „survival backpack“ theo như đề nghị của Bộ Nội Vụ, không phải vì họ là một dân tộc có kỷ luật mà vì họ đã “đào giếng trong vườn sau nhà trước khi chết khát” rồi.
Hiện thời chính phủ chưa thông báo cụ thể „survival backpack“ gồm có những gì nhưng tôi đã bắt đầu danh sách „đầu cơ tích trữ“ với bài toán như sau:

Gia đình 4 người x 2 lít nước một ngày x 10 ngày = 80 lít nước

Do dự trữ lâu không nên dùng loại chai nhựa tôi sẽ phải mua loại chai thủy tinh, một két 12 chai, mỗi chai 0,75 lít, 80 lít là 8,88 két, làm tròn số là 9 két. Nếu 9 két sẽ bị lẻ khi xếp chồng lên nhau, vì vậy làm tròn số lần hai thành 10 két.
Ngày mai sẽ có quyết định chính thức của Bộ Nội Vụ về vấn đề này. Hôm nay tôi phải tranh thủ đi mua nước vì nếu một gia đình cần 10 két thì với dân số tỉnh lẻ biên giới ngót nghét 40.000 người của tôi, tính ra cần … 400.000 két.
Tôi sẽ bị đè chết trong siêu thị trước khi bị chết vì khát !

flaschen

Planungskunst

Tiếng Việt

Innerer Monolog des „besten Ehemannes von allen“

Heute Morgen beim Frühstück sprang mir auf der Titelseite unserer Lokalzeitung ein Artikel mit dem Titel „Kniggekurs für Niederländer“ ins Auge. Im Untertitel las ich, wie Niederländer mit Deutschen umgehen sollen, wobei verschiedene Eigenschaften von Deutschen aufgelistet wurden, darunter „planen“. Ich bin mir nicht sicher, ob es aus externer, d.h. aus „Nicht-Deutscher-Sicht“, eine positive oder negative Eigenschaft ist, aber im Zusammenhang mit dem diesem Artikel, denke ich es nicht positiv gemeint.
Was ist denn „planen“ und wofür brauchen es die Deutschen? Warum wird diese Eigenschaft so hervorgehoben?
Ich weiß es nicht. Für mein Teil bedeutet es, wenn ich mehrere Dinge zu tun habe, lege ich mir Reihenfolge zu deren Durchführung zurecht, denn was mich stört ist, wenn ich irgendwo eine „tote“ Zeit habe, das sind die berühmten 5 – 20 oder Minuten, in denen ich nicht Gescheites tun kann, weil es in der Regel zu kurz ist, eine vernünftige Tätigkeit aufzunehmen. Es ist nicht schlimm, wenn ich vorher weiß, dass ich diese bekannten Minuten habe, weil dann kann ich mich darauf vorbereiten. Wenn jedoch diese Minuten unvorbereitet auf mich eintreffen, dann stört mich das.
Wenn ich für mich alleine planen kann, klappt es sehr gut. Wenn jedoch andere mit beteiligt sind, dann sind Schwierigkeiten vorprogrammiert, weil in diesem Fall ein unvorhersehbarer Faktor hinzukommt: die andere Person. Was passiert im schlimmsten Fall? Streit. Warum?
Ich möchte meinen Plan erledigen, d.h. das Tun, was ich mir vorgenommen habe, weil sonst ein unbefriedigtes Gefühl da ist, das sich in Stress und in Stressreaktionen äußert. Von außen wird als Sturheit wahrgenommen und meine Stressreaktion als Bestrafung meiner Mitmenschen bzw. als Auslassen meiner schlechter Laune an meinen Mitmenschen.
Ich habe nur viel zu tun, und wenn ich alles nicht planen kann, dann kommt die Angst, dass ich es alles nicht schaffen kann.

todoPhoto: Courtney Dirks

Quasi-Monolog des anderen Teils des „besten Ehemannes von allen“

Es gibt hierzu nur eine ganz einfache Erklärung für die Sorge und Nöte des „besten Ehemannes von allen“: Vietnamesen sind … spontan! Es bedeutet nicht, dass sie planlos durchs Leben laufen, sondern lediglich ihre „To-Do-Liste“ so ziemlich überschaubar und leichter zu verwirklichen ist, etwa so:

todo2

Obelix bei den Gauchos

Wenn wir in Maastricht essen gehen, dann meist chinesisch, und zwar bei Wen-Chow, gegenüber dem Bahnhof, denn dort isst man relativ authentisch chinesisch: Dim Sum mit Hühnerfüssen, gekochten Pansen etc., die eher für Asiaten als Delikatessen empfunden werden, Entenfleisch mit knuspriger Haut und Knochen wie es in Hongkong serviert wird, oder Schweinebauch mit knuspriger Schwarte und einer dicken Fettschicht. Es gibt dort kein Salat, sondern nur Gemüse in Öl schwimmend gebraten. Und grüner Tee, immer wieder mit heißem Wasser nachgefüllt, um die Verdauung der cholesterinreichen Mahlzeit anzuregen. Sollte man weder niederländisch noch chinesisch sprechen können, eilt der große Kellner – der wie Pu Yi aus dem Film „der letztek Kaiser“ aussieht – zur Hilfe, denn er ist multilingual, kann sogar Vietnamesisch, ich brauche nur auf die Fotos zu zeigen und er sagt mir, wie das Gericht auf Vietnamesisch heißt. Ohne Akzent. Man soll sich jedoch nur auf das Bestellen von Gerichten beschränken, sonst schaltet er wieder auf chinesisch um.

Da unsere „liebste Tochter auf der ganzen Welt“ ihren Ferienjob unterbrach, um ihre Urlaubstage abzubauen – es muss ein Fehler in dem Computersystem ihrer Firma sein, denn für einen 2-monatigen Job hat unsere „liebste Tochter auf der ganzen Welt“ einen Anspruch auf sage und schreibe 10 Tage „paid holidays from work“ – wollten wir mit ihr in Maastricht essen gehen. Da sie aufgrund ihrer Arbeitstätigkeit mehr sitzt als läuft, wollte sie nicht durch das Verzerren der leckeren Hühnerfüssen zusätzliche Pfunde aufnehmen, so entschieden wir uns für Steak, denn angeblich nimmt man durch Rindfleisch essen kaum zu, so ihre Theorie.

Man soll stets mit negativer Einstellung ein Restaurant betreten, dann wird man immer angenehm überrascht. So war ich tatsächlich angenehm überrascht, denn das Gauchos-Grill-Restaurant hat einen eleganten Touch mit dunkelfarbigen Tischen, hart gestärkten, weißen Servietten, schweren Bestecken und Bedienung in traditioneller Kellner-Uniform.  Die Gäste konnten durch die offene Küche beobachten, wie das Fleisch geschnitten, abgewogen wurde, und mit Schwung auf dem Grill landete. Die Speisekarte war schwarz, ungewöhlich schmal, etwa 7 cm breit und 40 cm lang, sah richtig originell aus.
Ihr wollt bestimmt wissen, wie das Steak schmeckte? Ich habe mich entschieden für „BIFE DE CUADRIL ALL-IN, 180 g, magere steak met saus naar keuze“: mageres Steak, medium, mit Pommes und einem kleinen Salat. Köstlich bis zum letzten Biss. Viel besser als Maredo und einen Tick zarter als La Pampa in Aachen. Zu 17 €. Selbst mein „bester Ehemann von allen“ mit seinem „well-done“ Stück konnte sich nicht beklagen, denn häufig muss man bei well-done-Geschichte mehr Kraft anwenden, oder nach einem schäferen Steak-Messer fragen.
Was hat unsere „liebste Tochter auf der ganzen Welt“, die ständig jammert, dass sie zu viele Pfunde auf dem Leibe hat, bestellt? „Perfect gemarineerde Gauchos spare ribs, zoveel u wilt“, auf Deutsch „Obelix bei den Gauchos“:  Spareribs All-You-Can-Eat für nur 19 €.

sparerib

The world’s mine oyster

The world’s mine oyster
The Merry Wives of Windsor, Act 2, Scene 2

Vor Jahren war ich mal in London. Da musste man nur kurz den Grenzbeamten seinen Ausweis vorzeigen und schwuppdiwupp befand man sich im „UnKoordinierten“-Land des UK-Syndroms. Wer glaubt, die Briten sind Linkshändler, irrt sich gewaltig. Denn nicht immer sind die Türen der Busse und U-Bahnen auf der verkehrten Seite, nicht immer geht man auf der linken Spur die Treppe hoch, und beim Essen halten die Briten das Messer auch nicht in der linken Hand. Um das britische Volk vor dem Aussterben beim Verkehrsunfall – verursacht durch das UK-Syndrom – zu schützen, sind auf dem Asphalt solche Beschriftungen zu lesen: look left, look right, look … both ways. Keiner „look at the traffic light“, weil dies durch die Anweisungen der vielen „looks“ sowieso überflüssig ist.

look_leftlook_bothlook_right

Diesmal standen wir an der Grenzkontrolle in einer serpentinartigen Schlange wie im Disneyland und blickten neidisch auf die leeren ePassport-Gates am Heathrow Airport, denn wer mit dem Passport einreiste, ließ seinen Pass beim Vorbeirauschen einscannen und schwuppdiwupp befand man sich im Land des UK-Syndroms. Hätte wir wissen müssen, spätestens nach Brexit, dass Reisen in die UK mit Reisepass wieder „in“ ist!
Trotz Brexit, bleibt London ein der teuersten Pflaster der Welt. Ich habe auf der Oxford Street 4,95£ für eine Postkarte mit Briefmarke ausgegeben, und anstatt „Sonnige Grüße“ „Teure Grüße aus London“ darauf gekritzelt, damit der Empfänger zu schätzen weiß, wie sehr er mir am Herzen liegt.
Was wäre London ohne Shakespeare? Refashioned für alle mögliche Produkte bei Selfridges, eine weltbekannte Kaufhauskette in Großbritanien: Shakespeare’s Ophelia Düfte, Juliet oder Lady Macbeth’s Hautcreme, Skakespeare’s Krawatte … Die Fensterdekorationen passend zu den berühmten Strophen in seinen Werken waren für mich Window Shopping besonderer Art, ebenso das Schlendern durch SOHO, Bankside-Viertel, St James’s Park, Hyde Park, Greenwich mit der Cutty Sark und der breiten, mit Riesenbäumen abgesteckten „Allee“, die für Radfahrer eine Art Formel-Eins-Piste ist, denn uns war ein Rentner aufgefallen, der den King William Walk immer wieder mit seinem Rennrad bergauf fuhr und das Rad bergrunter schob (warum, wissen wir bis heute leider nicht).

sf3

sf8sf9sf6
Shakespeare war die ganze Zeit mit uns im Gepäck. Als oyster card.

The Merry Wives of Windsor
Act II. Scene II.
A Room in the Garter Inn.

Enter FALSTAFF and PISTOL.

Fal. I will not lend thee a penny.
Pist. Why, then the world’s mine oyster.

JA, richtig gelesen! Mit der „oyster card“ liegt dir London zu Füssen. Mit der Karte konnten wir alle Sehenswürdigkeiten innerhalb London (Zone 1 und 2) für 6,50£ am Tag abklappern. Und zum Heathrow Airport für nur 9,30£. Der Pfand von 5£ samt Restguthaben spuckte der Automat am Flughafen ohne Beanstandung aus. In Münzen versteht sich, die wir wiederum gegen eine „Meal-Deal“ von 3,99£, bestand aus 2 belegten Sandwiches, einem Getränk und einer kleinen Tüte Kartoffelchips, eintauschten. Für Airport-Verhältnisse spottbillig.
Höhepunkt meines Londoner Trips war der „Rosetta Stone“. Eigentlich wollte der „beste Ehemann von allen“ im British Museum die ägyptische Ausstellung besuchen, dachte ich. Das bedeutete für mich Mumien, Sphinx, Hieroglyphen und dergleichen. Da staunte ich nur, den mit fast wie gedruckten drei Schriften (Hieroglyphen, Demotisch, Altgriechisch) aus dem Jahr 196 v. Chr eingemeißelten Priesterdekret in Augenschein zu bekommen. Foto geschossen, auf Facebook gepostet. Prompt erschien ein „like“ mit dem Kommentar „Now I know why the language course is called Rosetta Stone”. Auch ich habe was dazu gelernt.

rosetta3rosetta2rosetta1

Bevor ich vergesse: eigentlich wollten wir unsere „allerliebste Tochter auf der ganzen Welt“ besuchen, die einen 2-monatigen Job bei UENI Limited angenommen hat.

57865ec710c15d9651400d7c_UENI Team

Bánh quít Fanta

Bánh quít Fanta vừa dễ làm, lại dễ ăn, hơn nữa nếu biết trang trí trông bánh sẽ đẹp không thua gì bánh bán ngoài tiệm, có thể dùng làm bánh sinh nhật rất đẹp mắt.
Công thức bánh này bằng tiếng Đức rất nhiều, nay nhân dịp có người hỏi công thức … tiếng Việt nên đăng bài chỉ cách làm bánh quít Fanta.
Hình là bánh làm vào một tối sau giờ làm việc, nhà hết dầu ăn, siêu thị đóng cửa, nên dùng bơ nấu chảy để nguội thay thế, cũng không có đường Vanille, dùng đường bột (Puderzucker) trộn với bột Vanille mua online ở Achterhof. Không có trái cây đẹp như dâu đất, dâu tằm, dâu chùm (Johannisbeer), dâu xanh (Blaubeer) nên nấu chảy Schokolade loại … đắt tiền được tặng chứ không mua (Bitterschokolade) để nặn hình. Muốn có những mẫu hình bằng Schokolade  đẹp cần có loại Schokolade cứng (Blockschokolade) và … tính kiên nhẫn cũng như đầu óc sáng tạo, còn không ra siêu thị mua, có đủ loại mẫu trang trí bánh rất đẹp, đỡ mất công làm vì  rất … lách cách.
Nguyên liệu
– 4 trứng gà, loại số L, nếu số M thì 5 trứng
– 200 đường
– 350gr bột mì
– 1/2 gói bột nổi (Backpulver)
– 1 tách nước ngọt Fanta (250 ml)
– 1 tách dầu ăn (250 ml)
– 3 hộp quít (nhỏ, Aldi)
– 400 gr kem chua đặc (2 hộp Schmand)
– 400 gr kem whipping (2 hộp Schlagsahne)
– 2 gói bột làm cứng kem (Sahnesteif)
– 3 gói đường Vanille
– 1 gói Tortenguss
Tách trứng và quậy lòng đỏ với đường. Cho Fanta, dầu, bột mì và bột nổi vào trộn đều. Đánh lòng trắng trứng với một chút muối cho đến khi cứng, sau đó trộn nhẹ tay vào hỗn hợp có bột, lòng đỏ, dầu, đường. Trải đều hỗn hợp này lên khay hình chữ nhật (đã trét dầu) của lò nướng (Backofen), lót giấy nướng bánh để đỡ bị dính khay. Nướng khoảng 20 phút ở nhiệt độ 180 C°. Sau khi lấy bánh ra khỏi lò để hơi nguội trước khi bóc giấy lót nướng ra khỏi bánh. Bánh chỉ mỏng khoảng 2-3 cm. Trước khi trang trí nhớ cắt rìa bánh ngay ngắn nhìn sẽ đẹp hơn.
Quít đổ ra rây lọc lấy nước. Đợi bánh nguội xếp quít lên bánh (chừa lại một ít để trang trí). Nấu nước quít hộp với Tortenguss theo như hướng dẫn trên bao bì của Tortenguss và đổ đều lên mặt bánh đã trải quít.
Dùng máy đánh kem whipping, vừa đánh vừa rắc từ từ 1 gói đường Vanille và 2 gói bột làm cứng kem cho đến khi kem đứng không chảy lỏng nữa. Trộn kem chua với 2 gói đường Vanille, sau đó trộn thật đều vào whipping kem đã đánh cứng (không trộn bằng máy vì sẽ làm vữa kem). Nếu đế bánh chưa nguội thì cho hỗn hợp kem vào tủ lạnh.
Đổ hỗn hợp kem lên bánh, xếp quít trang trí, có thể thêm trái cây tươi như các loại dâu (dâu tây, dâu tằm, dâu chùm, dâu xanh v.v.) trông sẽ đẹp mắt hơn.
Để bánh trong tủ lạnh ít nhất 2 tiếng trước khi đem ra … thổi đèn cầy.

birthday-669971_1920

Làm theo công thức ở trên được 1 ổ hình chữ nhật khoảng 30×20 cm và một ổ tròn đường kính 15 cm (ổ tròn là gói ghém dư thừa cắt râu ria từ ổ chữ nhật vì bỏ thì … phí của giời).

fanta_rechtfanta_rund2

Kirschblüte

Fotograf: Nicholas N. Dang
Tiếng Việt

Ich bin geboren und aufgewachsen in Saigon, daher ist das Tet-Fest für mich ein mit der gelben Farbe der „Mai“-Blume, Blüte der Ochna serrulata, eine Pflanzengattung der Nagelbeergewächse, geprägtes Bild. Wir hatten auch so eine Pflanze auf dem Balkon. Jedes Jahr, wenn der Frühling sich näherte, sah ich wie mein Vater liebevoll die einzelnen Blätter abzupfte und jeden kleinen Ast stützte, damit genau am ersten Neujahrstag die rispenartigen Blüten mit ihrer gelb leuchtenden Pracht als Quelle für die bewunderten Blicken der Gäste dienen konnten. Es sollte Glück bringen, so eine Sage. Aber ich persönlich finde die „Mai“-Blume etwas zu dominierend. Ihre gelbe Farbe steht in Kontrast mit der roten Farbe der Kalligrafie-Schriftbilder und der satt grünen Farbe des Neujahrskuchens. Ich liebe Kirschblüten. Im Süden gibt es keine Kirschblüte. Die einzige Kirschblüte, die ich kenne, war eine Art wild wachsende Pflanze mit sehr kleinen zart rosafarbenen Blüten. Meine Mutter machte damals ihre Ausbildung zur Grundschullehrerin in Đà-Lạt – die Franzosen nannten es „Klein Paris“ – eine charmante Stadt im Hochland, etwa 300 km nördlich von Saigon mit vielen Villen in europäischem Stil. Ich erinnere mich noch heute an die kunstvolle Form der wilden Kirschblütenzweige, die mich so sehr faszinierten, dass ich meine Angst vor den engen serpentinartigen Pässen für einige Momente völlig vergaß.
Mein Großvater erzählte mir oft von den Erinnerungen an seine Heimat im fernen Norden. Ich träumte von einem farbenfrohen Blumenmarkt zum Tet-Fest. Die jungen Mädchen schlenderten in bunten traditionellen Trachtenkleidern durch die engen Gassen, und irgendwo stand mein Großvater wartend auf seine erste große Liebe mit einem Kirschblütenzweig in der Hand.
Obwohl mein Großvater vor langer Zeit nach der Teilung Vietnams in den Süden ausgewandert war, hielt er an den Bräuchen seiner Heimat fest. So gab es bei uns zum Neujahr immer die traditionellen Gerichte aus dem fernen Norden. Nur auf Kirschblütenzweige als Tet-Fest Dekoration musste er verzichten. Er erzählte mir, dass die Kirschblüten, die er kannte, wahrscheinlich aus China und mit Sicherheit nicht aus Japan stammten, da nach seiner Theorie kein Chinese von seinem „Volksfeind“ einen Kirschblütenzweig, die zugleich die Volksblume der Japaner ist, schenken ließ. Zwischen Japan und den Vereinigten Staaten besteht jedoch keine ethnische Feindschaft – bis auf eine kleine Unstimmigkeit bezüglich der Atombomben auf Hiroshima und Nagasaki – und so bestimmen heute die Zierkirschen die malerische Landschaft am Potomac Fluss sowie das bunte Treiben des Cherry Blossom Festival zwischen März und April in der amerikanischen Hauptstadt Washington.
cherry3
Auch in Deutschland ist das Kirschblütenfest längst Teil seiner Kultur geworden. Jedes Jahr im Mai feiern in einigen Städten Deutschlands wie Hamburg, Düsseldorf Deutsche und in Deutschland lebende Japaner gemeinsam das Kirschblütenfest. Es werden verschiedene japanische Kampfsportarten wie Judo, Karate, Sumo oder die Kunst des Bogenschießens, Kyudo, demonstriert. Verkleidete Samurai oder Manga-Figuren sind ein Augenschmaus. Der krönende Abschluss ist ein Feuerwerk im nächtlichen Düsseldorf auf dem Rheinufer und über die Alster in Hamburg.
Ich war noch nie in Japan, um mich mit dem Mythosvergleich zwischen dem Samurai und der Kirschblüte näher zu beschäftigen. Es geht dabei um das Ideal, das Leben mit einer Leichtigkeit hinzugeben, die mit dem Herabfallen der Kirschblüten verglichen wird: A flower is a cherry blossom, a person is a Samurai.
Denn die Schönheit, die die Kirschblüte aus dem zarten Rosa der Knospe, dem reinen Weiß beziehungsweise dem kräftigen Rosa der offenen Blüte und dem leisen Fall der unverwelkten Blütenblätter erstrahlt, ist so edel wie das Leben und Sterben eines Samurai.
Ich habe bisher die Hauptstadt der Vereinigten Staaten noch nicht besucht, um von dem Charme des Potomac River verführen zu lassen, wenn im Frühling die Kirschblüten blühen. Auch kann ich die Anmut der chinesischen Kirschblüte, die die weibliche Schönheit symbolisiert, nicht nachempfinden. Es wurde erzählt, dass ein Jüngling auf seinem Wanderweg ein Mädchen sah, das so hübsch wie die Kirschblüte in ihrem Garten war. Inspiriert durch ihre Schönheit schrieb er fortan ein Gedicht, hing es an ihre Haustür und ging fort. Das Mädchen verliebte sich in seine poetischen Zeilen so sehr, dass sie an Liebeskummer verstarb.
Für mich ist die Kirschblüte ein Stück Erinnerung an meinen Großvater mit den Erzählungen von seiner fernen Heimat im Norden und an meinen Fahrten entlang der mit wilden Kirschblüten geschmückten Gebirgspässe.

cherry4

Tản mạn hoa đào

Tôi sinh ra và lớn lên ở Sài-Gòn nên hình ảnh ngày Tết đối với tôi là những cành mai vàng rực rỡ. Thậm chí nhà tôi cũng có trồng một cây mai Tứ-Quý. Mỗi độ xuân về ba tôi lại cặm cụi cắt cành, tỉa lá để có những chùm bông mai thật to, rộ lên vào sáng mồng một. Nhưng tôi không thích hoa mai cho lắm, có lẽ vì màu hoa rực rỡ quá, chọi hẳn với màu đỏ của mấy câu đối Tết và màu lá dong của bánh chưng xanh. Từ ngày còn bé tôi đã mê hoa đào. Ở miền nam không có hoa đào. Mẹ tôi học trường sư phạm đào tạo giáo viên tiểu học được bổ nhiệm về Đà-Lạt nên tôi vẫn nhớ mãi những cành đào dại mọc trên con đường đèo đi đến
Phố núi cao, phố núi đầy sương
Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn
Anh khách lạ đi lên đi xuống
May mà có em đời còn dễ thương …
(Thơ : Vũ Hữu Định – Phổ nhạc: Phạm Duy)

Những cành đào dại này hoa chỉ phơn phớt hồng, cánh hoa nhỏ và thưa, cành thì uốn lượn đủ kiểu trông rất lạ mắt. Nó làm tôi quên đi nỗi sợ hãi khi phải đi qua những ngọn đèo quanh co, vực sâu hun hút nhìn không thấy đáy. Nhưng tôi chỉ được ngồi trên xe đò ngắm mà thôi chứ chưa hề được cầm một cành đào dại trong tay.
Ông ngoại tôi hay kể tôi nghe về quê hương đất bắc mà trong trí óc non nớt của tôi nó xa lắc xa lơ tôi không thể nào tưởng tượng ra nổi. Nhưng tôi lại hình dung ra được một cảnh chợ hoa với màu hồng thắm của những cành đào trong mấy tấm hình đen trắng đã ngã sang vàng ố mà ngoại tôi còn lưu lại. Mấy chuyện kể của ngoại tôi luôn có bóng dáng hoa đào trong đó. Tôi có lần dám hỏi ngoại có thầm thương trộm nhớ cô gái Hà thành nào không (bà ngoại tôi quê ở Nghệ An) thì bị ngoại tôi cú một phát vào đầu đau điếng.
Ông ngoại tôi rất phong kiến nên dù di cư vào nam đã lâu ngoại tôi vẫn giữ những phong tục ngày tết ở miền bắc như phải có nồi thịt đông ăn với dưa chua, chè kho, bóng xào v.v… Chỉ có hoa đào là ngoại tôi chịu chết, không kiếm được ở đâu ra. Ngoại tôi nói rằng ngoại không phải là dân chơi hoa nên cũng không sành về đào lắm, nhưng hoa đào ở „miền bắc xa lắc xa lơ không tưởng tượng ra nổi“ của ngoại có lẽ xuất xứ từ bên Trung Hoa nhưng chắn chắn không phải là hoa đào có nguồn gốc ở xứ Phù Tang vì Tàu và Nhật vốn không ưa nhau thì hoa đào Nhật không thể chấp cánh bay qua Tàu được. Còn Nhật với Mỹ thì tuy quan hệ có bị trục trặc vì mấy quả bom nguyên tử ở Hiroshima và Nagasaki nhưng không có hiềm khích dân tộc nên Nhật sẵn sàng tặng Mỹ vài cành anh đào đem về làm kiểng ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn.
daoNgay cả ở Đức lễ hội hoa anh đào của đất nước mặt trời mọc đã từ lâu trở thành một phần trong nền văn hóa của họ. Hàng năm vào tháng năm ở vài thành phố như Hamburg, Düsseldorf người Đức và người Nhật sinh sống ở đây cùng tổ chức ăn mừng lễ hội hoa đào kèm theo nhiều hoạt động văn hóa khác.
Tuy không có cảnh rừng đào núi Phú-Sĩ nhưng ta thấy như đang ở Nhật bản với các món Sushi, các môn võ thuật Judo, Karate, Sumo, nghệ thuật bắn cung Kyudo, hay những người hóa trang thành Samurai, Manga v.v. Lễ hội bao giờ cũng kết thúc bằng một màn bắn pháo bông thật đẹp trên dòng sông Rhein ở Düsseldorf hay sông Alster của Hamburg.
Tôi chưa có dịp sang xứ Phù Tang để thấm hiểu được ý nghĩa của câu

 

A flower is a cherry blossom, a person is a Samurai
Nếu là hoa, xin làm hoa anh đào, nếu là người, xin làm một võ sĩ đạo

 

vì tất cả các loài hoa đều rụng khi đã hoặc bắt đầu tàn, riêng hoa anh đào là loại hoa duy nhất rụng ở độ còn đang tươi thắm, cũng như người võ sĩ đạo sống là phụng sự hết mình và biết chết một cách cao đẹp.
Tôi cũng chưa hề đặt chân đến thủ đô Hoa Kỳ để thưởng thức cảnh hoa đào nở bên dòng sông Potamac và cũng chưa thấy hoa đào của Thôi Hộ:
Khứ niên kim nhật thử môn trung
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong
(Đề Tích Sở Kiến Xứ)

Dịch là
Năm ngoái ngày nầy qua cánh song
Đào hoa phản ánh má ai hồng
Người xưa nay đã về đâu nhỉ!
Chỉ thấy hoa cười trong gió đông

Tôi không là tử sĩ Thôi Hộ vì thấy một tuyệt sắc giai nhân đứng dựa cành đào mà cảm xúc viết bài thơ gài vào cánh cửa rồi bỏ đi để Đào hoa nữ tương tư biếng ăn rồi chết. Thơ văn Trung Hoa nó cao siêu quá, nó xa lạ với tôi quá. Tôi chỉ nhớ những cành đào cười với tôi trên tuyến đường xe đò cao nguyên đèo heo hút gió và hoa đào trong ký ức một thằng bé con về „miền bắc xa lắc xa lơ không tưởng tượng ra nổi“ của ngoại nó.